慈竹

蜀中何物灵,有竹慈为名。

一丛阔数步,森森数十茎。

长茎复短茎,枝叶不峥嵘。

去年笋已长,今年笋又生。

高低相倚赖,浑如长幼情。

孝子侍父立,顺孙随祖行。

慈爱必孝顺,根枝信天成。

吾闻唐之人,孝行常忻忻。

郓州张公艺,九世同一门。

大帝闻其名,衡茅降至尊。

冯宿丱岁时,随父庐祖坟。

父子相随孝,灵芝特地春。

北海吕元简,四世为家主。

以至牛马羊,异母皆相乳。

虞乡董恭直,鞠养诸孤遗。

鸲鹆与鸦鹊,同巢而共枝。

孝行动天地,鸟兽皆随时。

又闻猓然兽,死不相弃离。

??与鲛鱼,子母长相随。

兽面而人心,此兽信有之。

兽心而人面,其人诚可悲。

李钧为侍御,弃母在温州。

母因殍饿死,甘旨何悠悠。

光禄李玕者,亦是斯人流。

有母不侍养,异居经千秋。

唐家法网宽,贷死流遐陬。

崔湜为侍郎,天子赐瓜香。

携归与爱妾,老母不得尝。

一旦恶贯盈,杀之于路傍。

越公钟绍京,至孝何殊常。

少时得果瓜,先解进高堂。

长大遇玄宗,荣华不可当。

孝者名常新,逆者污人伦。

人既不如竹,乃是一埃尘。

夫为人子者,莫若事尊亲。

夫为人父者,莫若教儿孙。

积善与行孝,可以立其身。

我愿移此竹,栽于率土滨。

使彼行人见,皆为慈孝人。

樵童见此竹,且莫伐为薪。

拼音

shǔ zhōng hé wù líng,yǒu zhú cí wèi míng。

yī cóng kuò shù bù,sēn sēn shù shí jīng。

zhǎng jīng fù duǎn jīng,zhī yè bù zhēng róng。

qù nián sǔn yǐ zhǎng,jīn nián sǔn yòu shēng。

gāo dī xiāng yǐ lài,hún rú zhǎng yòu qíng。

xiào zi shì fù lì,shùn sūn suí zǔ xíng。

cí ài bì xiào shùn,gēn zhī xìn tiān chéng。

wú wén táng zhī rén,xiào xíng cháng xīn xīn。

yùn zhōu zhāng gōng yì,jiǔ shì tóng yī mén。

dà dì wén qí míng,héng máo jiàng zhì zūn。

féng sù guàn suì shí,suí fù lú zǔ fén。

fù zi xiāng suí xiào,líng zhī tè dì chūn。

běi hǎi lǚ yuán jiǎn,sì shì wèi jiā zhǔ。

yǐ zhì niú mǎ yáng,yì mǔ jiē xiāng rǔ。

yú xiāng dǒng gōng zhí,jū yǎng zhū gū yí。

qú yù yǔ yā què,tóng cháo ér gòng zhī。

xiào xíng dòng tiān dì,niǎo shòu jiē suí shí。

yòu wén guǒ rán shòu,sǐ bù xiāng qì lí。

tūn yú yǔ jiāo yú,zi mǔ zhǎng xiāng suí。

shòu miàn ér rén xīn,cǐ shòu xìn yǒu zhī。

shòu xīn ér rén miàn,qí rén chéng kě bēi。

lǐ jūn wèi shì yù,qì mǔ zài wēn zhōu。

mǔ yīn piǎo è sǐ,gān zhǐ hé yōu yōu。

guāng lù lǐ gān zhě,yì shì sī rén liú。

yǒu mǔ bù shì yǎng,yì jū jīng qiān qiū。

táng jiā fǎ wǎng kuān,dài sǐ liú xiá zōu。

cuī shí wèi shì láng,tiān zi cì guā xiāng。

xié guī yǔ ài qiè,lǎo mǔ bù dé cháng。

yī dàn è guàn yíng,shā zhī yú lù bàng。

yuè gōng zhōng shào jīng,zhì xiào hé shū cháng。

shǎo shí dé guǒ guā,xiān jiě jìn gāo táng。

zhǎng dà yù xuán zōng,róng huá bù kě dāng。

xiào zhě míng cháng xīn,nì zhě wū rén lún。

rén jì bù rú zhú,nǎi shì yī āi chén。

fū wèi rén zi zhě,mò ruò shì zūn qīn。

fū wèi rén fù zhě,mò ruò jiào ér sūn。

jī shàn yǔ xíng xiào,kě yǐ lì qí shēn。

wǒ yuàn yí cǐ zhú,zāi yú lǜ tǔ bīn。

shǐ bǐ xíng rén jiàn,jiē wèi cí xiào rén。

qiáo tóng jiàn cǐ zhú,qiě mò fá wèi xīn。

作者介绍

乐史

宋 · 930年 - 1007年

宋抚州宜黄人,字子正。仕南唐为秘书郎。入宋,为平厚县主簿。太宗太平兴国五年,以现任官举进士,赐及第。历三馆编修、直史馆,知舒、黄、商州,以老疾分司西京。为官颇以贿闻,然勤于著述。自太宗雍熙至真宗咸平间,献所著书《贡举事》、《登科记》、《广孝传》、《总仙记》、《上清文苑》、《广卓异记》、《仙洞集》等凡八、九百卷,尤以《太平寰宇记》著名。

查看全部作品 →