去年多雪苦寒梅花遂晚元夕犹未盛开

隔年寒力冻芳尘,勒住东风寂寞滨。

只管苦吟三尺雪,那知迟把一枝春。

灯烘画阁香犹冷,汤暖铜瓶玉尚皴。

花定有情堪索笑,自怜无术唤真真。

拼音

gé nián hán lì dòng fāng chén,lēi zhù dōng fēng jì mò bīn。

zhǐ guǎn kǔ yín sān chǐ xuě,nà zhī chí bǎ yī zhī chūn。

dēng hōng huà gé xiāng yóu lěng,tāng nuǎn tóng píng yù shàng cūn。

huā dìng yǒu qíng kān suǒ xiào,zì lián wú shù huàn zhēn zhēn。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →