过平望

寸碧闯高浪,孤墟明夕阳。

水柳摇病绿,霜蒲蘸新黄。

孤屿乍举网,苍烟忽鸣榔。

波明荇叶颤,风熟蘋花香。

鸡犬各村落,莼鲈近江乡。

野寺对客起,楼阴濯沧浪。

古来离别地,清诗断人肠。

亭前旧时水,还照两鸳鸯。

拼音

cùn bì chuǎng gāo làng,gū xū míng xī yáng。

shuǐ liǔ yáo bìng lǜ,shuāng pú zhàn xīn huáng。

gū yǔ zhà jǔ wǎng,cāng yān hū míng láng。

bō míng xìng yè chàn,fēng shú píng huā xiāng。

jī quǎn gè cūn luò,chún lú jìn jiāng xiāng。

yě sì duì kè qǐ,lóu yīn zhuó cāng làng。

gǔ lái lí bié dì,qīng shī duàn rén cháng。

tíng qián jiù shí shuǐ,hái zhào liǎng yuān yāng。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →