秦淮

祖龙驱群龙,疏此万丈沟。

雨工恋故栖,十步九回头。

至今秦淮曲,蜿若春蛇游。

舟师厌回互,叹息倚柂楼。

维昔东巡初,八极围寸眸。

天端有佳气,郁郁东南浮。

卜云当兴王,在后五百秋。

叱咤召六丁,惨淡风云愁。

凿渠断地脉,自谓神与谋。

乾坤有端倪,已露不可收。

大帝开吴天,定鼎临江陬。

融融秣陵日,始照十二斿。

经营暨六代,兹地称神州。

乃知历数定,昧者徒私忧。

兹事故老传,未知信然不。

姑置勿重陈,作诗叹迟留。

拼音

zǔ lóng qū qún lóng,shū cǐ wàn zhàng gōu。

yǔ gōng liàn gù qī,shí bù jiǔ huí tóu。

zhì jīn qín huái qū,wān ruò chūn shé yóu。

zhōu shī yàn huí hù,tàn xī yǐ yí lóu。

wéi xī dōng xún chū,bā jí wéi cùn móu。

tiān duān yǒu jiā qì,yù yù dōng nán fú。

bo yún dāng xīng wáng,zài hòu wǔ bǎi qiū。

chì zhà zhào liù dīng,cǎn dàn fēng yún chóu。

záo qú duàn dì mài,zì wèi shén yǔ móu。

qián kūn yǒu duān ní,yǐ lù bù kě shōu。

dà dì kāi wú tiān,dìng dǐng lín jiāng zōu。

róng róng mò líng rì,shǐ zhào shí èr yóu。

jīng yíng jì liù dài,zī dì chēng shén zhōu。

nǎi zhī lì shù dìng,mèi zhě tú sī yōu。

zī shì gù lǎo chuán,wèi zhī xìn rán bù。

gū zhì wù zhòng chén,zuò shī tàn chí liú。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →