既离成都故人送者远至汉嘉分袂其尤远而相及于峨眉之上者六人范季申郭中行杨商卿嗣勋李良仲谭德称口占此诗留别

我本住林屋,风吹来锦城。

锦城亦何乐,所乐多友生。

相从不知久,相送不计程。

横绝峨眉巅,欲去有馀情。

吾宗盖难弟,李郭人中英。

二杨懿文德,谭子资粹清。

相视心莫逆,剧谈四筵倾。

明朝各回首,云水相与平。

我今投绂去,行且扶犁耕。

凄凉别知赋,慷慨结客行。

后会岂不好,路长恐寒盟。

诸贤乃不凡,骨相有功名。

大厦罩群木,明廷朝万灵。

王畿坦如砥,结绶当同登。

道傍石湖水,谁能叩柴荆。

梦中傥相见,秉烛听残更。

拼音

wǒ běn zhù lín wū,fēng chuī lái jǐn chéng。

jǐn chéng yì hé lè,suǒ lè duō yǒu shēng。

xiāng cóng bù zhī jiǔ,xiāng sòng bù jì chéng。

héng jué é méi diān,yù qù yǒu yú qíng。

wú zōng gài nán dì,lǐ guō rén zhōng yīng。

èr yáng yì wén dé,tán zi zī cuì qīng。

xiāng shì xīn mò nì,jù tán sì yán qīng。

míng cháo gè huí shǒu,yún shuǐ xiāng yǔ píng。

wǒ jīn tóu fú qù,xíng qiě fú lí gēng。

qī liáng bié zhī fù,kāng kǎi jié kè xíng。

hòu huì qǐ bù hǎo,lù zhǎng kǒng hán méng。

zhū xián nǎi bù fán,gǔ xiāng yǒu gōng míng。

dà shà zhào qún mù,míng tíng cháo wàn líng。

wáng jī tǎn rú dǐ,jié shòu dāng tóng dēng。

dào bàng shí hú shuǐ,shuí néng kòu chái jīng。

mèng zhōng tǎng xiāng jiàn,bǐng zhú tīng cán gèng。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →