送曾原伯运使归会稽用送徐叔智韵

秧田水满麦栖亩,劝农使者翩然去。

去年愁苦救荒时,岂敢梦为今日归。

天津桥西官柳陌,文书灯火长相觅。

江山信美不留人,寂寞回潮工送客。

镜湖一曲浙河东,万顷太湖蓑笠翁。

愿赓四愁作五咏,我所思兮思剡中。

拼音

yāng tián shuǐ mǎn mài qī mǔ,quàn nóng shǐ zhě piān rán qù。

qù nián chóu kǔ jiù huāng shí,qǐ gǎn mèng wèi jīn rì guī。

tiān jīn qiáo xī guān liǔ mò,wén shū dēng huǒ zhǎng xiāng mì。

jiāng shān xìn měi bù liú rén,jì mò huí cháo gōng sòng kè。

jìng hú yī qū zhè hé dōng,wàn qǐng tài hú suō lì wēng。

yuàn gēng sì chóu zuò wǔ yǒng,wǒ suǒ sī xī sī shàn zhōng。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →