初冬近饮酒作

天水边陲南接蜀,秦山翠照峨峨绿。

世间岂有粪金牛,枉使五丁斧山玉。

罢侯置守自蜀始,监郡东来两成毂。

至今芙蓉城上土,邦人犹记张仪筑。

偏方远僻坐井底,岂知东国穷锋镞。

十月为正布时令,方验水行改周木。

南征北戍幸息肩,洒酒炰豚贺新属。

祖龙妄意一至万,当道已闻神妪哭。

炎家天子起编户,政患嬴皇威令酷。

急于恩纪缓文法,正岁尚犹传五六。

吾民久已作秦民,迄今十月犹遗俗。

野人何暇论年代,但忆每逢多稼熟。

青裾女子翻茜袖,抽镰穫稻腰如束。

三时勤苦一时好,自古有年非汝独。

七雄争战已遥远,万代兴亡真返复。

洛诵徒劳口嗫嚅,不如屡把壶中醁。

拼音

tiān shuǐ biān chuí nán jiē shǔ,qín shān cuì zhào é é lǜ。

shì jiān qǐ yǒu fèn jīn niú,wǎng shǐ wǔ dīng fǔ shān yù。

bà hóu zhì shǒu zì shǔ shǐ,jiān jùn dōng lái liǎng chéng gǔ。

zhì jīn fú róng chéng shàng tǔ,bāng rén yóu jì zhāng yí zhù。

piān fāng yuǎn pì zuò jǐng dǐ,qǐ zhī dōng guó qióng fēng zú。

shí yuè wèi zhèng bù shí lìng,fāng yàn shuǐ xíng gǎi zhōu mù。

nán zhēng běi shù xìng xī jiān,sǎ jiǔ páo tún hè xīn shǔ。

zǔ lóng wàng yì yī zhì wàn,dāng dào yǐ wén shén yù kū。

yán jiā tiān zi qǐ biān hù,zhèng huàn yíng huáng wēi lìng kù。

jí yú ēn jì huǎn wén fǎ,zhèng suì shàng yóu chuán wǔ liù。

wú mín jiǔ yǐ zuò qín mín,qì jīn shí yuè yóu yí sú。

yě rén hé xiá lùn nián dài,dàn yì měi féng duō jià shú。

qīng jū nǚ zi fān qiàn xiù,chōu lián huò dào yāo rú shù。

sān shí qín kǔ yī shí hǎo,zì gǔ yǒu nián fēi rǔ dú。

qī xióng zhēng zhàn yǐ yáo yuǎn,wàn dài xīng wáng zhēn fǎn fù。

luò sòng tú láo kǒu niè rú,bù rú lǚ bǎ hú zhōng lù。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →