次韵顾子美见示题曲江画像

天眷李唐能肖德,异人间出生其国。

于中贞观开元间,譬若丰年多黍稷。

曲江擢秀自妙龄,国器早被燕公识。

文词赡蔚冠后来,大册高文振鸿笔。

孤生徒步起荒陬,职秉钧衡爵侯伯。

一时推挽尽正人,谠议嘉谟咸可绩。

能于偏校识胡情,此理未可常情亿。

哥奴岂是郎官材,谁使岩廊久践历。

眉宇津津挟兔雕,酝藉居然困摧抑。

正衙造膝访相臣,岂止伶官论安叱。

天意方将启禄山,帝心那解疑仙客。

房帷阴谋独上陈,三子未冤繄巨力。

伟哉相业继姚宋,允矣威声落夷貊。

千秋金鉴奉君王,仁者之言古遗直。

咏燕论心讵免猜,赋扇陈情竟何意。

黄钟毁弃瓦釜呜,凤去鸮鸱集槐棘。

固知骨鲠易婴鳞,坐使奸谀得乘隙。

一麾出守来荆蛮,直道忘怀谢欣戚。

诗篇冥助得江山,文史终年自怡怿。

渔阳鼙鼓震长安,祸乱宁从一朝积。

翠华西幸蒙尘飞,蜀道艰难会相忆。

至言逆耳弃不收,遣祭徒劳长叹息。

古来忠谠尽如此,端欲济时如谷帛。

空令万世沧海南,崒兀高名配韶石。

于粲荔丹蕉叶黄,庙猊屹然兹血食。

身亡道立复何求,失策自与当时惜。

丹青谁为写清姿,风度严凝见颜色。

顾侯好古如古人,此本云自韶阳得。

笏囊无复使人持,奕奕蝉冠照虚壁。

象设曾闻铁作胎,英灵尚想心犹赤。

拜公遗像激懦衷,怅望天南瘴江碧。

高辞险语极揄扬,勉强追酬愧非敌。

拼音

tiān juàn lǐ táng néng xiào dé,yì rén jiān chū shēng qí guó。

yú zhōng zhēn guān kāi yuán jiān,pì ruò fēng nián duō shǔ jì。

qū jiāng zhuó xiù zì miào líng,guó qì zǎo bèi yàn gōng shí。

wén cí shàn wèi guān hòu lái,dà cè gāo wén zhèn hóng bǐ。

gū shēng tú bù qǐ huāng zōu,zhí bǐng jūn héng jué hóu bó。

yī shí tuī wǎn jǐn zhèng rén,dǎng yì jiā mó xián kě jì。

néng yú piān xiào shí hú qíng,cǐ lǐ wèi kě cháng qíng yì。

gē nú qǐ shì láng guān cái,shuí shǐ yán láng jiǔ jiàn lì。

méi yǔ jīn jīn xié tù diāo,yùn jí jū rán kùn cuī yì。

zhèng yá zào xī fǎng xiāng chén,qǐ zhǐ líng guān lùn ān chì。

tiān yì fāng jiāng qǐ lù shān,dì xīn nà jiě yí xiān kè。

fáng wéi yīn móu dú shàng chén,sān zi wèi yuān yī jù lì。

wěi zāi xiāng yè jì yáo sòng,yǔn yǐ wēi shēng luò yí mò。

qiān qiū jīn jiàn fèng jūn wáng,rén zhě zhī yán gǔ yí zhí。

yǒng yàn lùn xīn jù miǎn cāi,fù shàn chén qíng jìng hé yì。

huáng zhōng huǐ qì wǎ fǔ wū,fèng qù xiāo chī jí huái jí。

gù zhī gǔ gěng yì yīng lín,zuò shǐ jiān yú dé chéng xì。

yī huī chū shǒu lái jīng mán,zhí dào wàng huái xiè xīn qī。

shī piān míng zhù dé jiāng shān,wén shǐ zhōng nián zì yí yì。

yú yáng pí gǔ zhèn zhǎng ān,huò luàn níng cóng yī cháo jī。

cuì huá xī xìng méng chén fēi,shǔ dào jiān nán huì xiāng yì。

zhì yán nì ěr qì bù shōu,qiǎn jì tú láo zhǎng tàn xī。

gǔ lái zhōng dǎng jǐn rú cǐ,duān yù jì shí rú gǔ bó。

kōng lìng wàn shì cāng hǎi nán,zú wù gāo míng pèi sháo shí。

yú càn lì dān jiāo yè huáng,miào ní yì rán zī xuè shí。

shēn wáng dào lì fù hé qiú,shī cè zì yǔ dāng shí xī。

dān qīng shuí wèi xiě qīng zī,fēng dù yán níng jiàn yán sè。

gù hóu hǎo gǔ rú gǔ rén,cǐ běn yún zì sháo yáng dé。

hù náng wú fù shǐ rén chí,yì yì chán guān zhào xū bì。

xiàng shè céng wén tiě zuò tāi,yīng líng shàng xiǎng xīn yóu chì。

bài gōng yí xiàng jī nuò zhōng,chàng wàng tiān nán zhàng jiāng bì。

gāo cí xiǎn yǔ jí yú yáng,miǎn qiáng zhuī chóu kuì fēi dí。

作者介绍

李纲

宋 · 1083年 - 1140年

宋邵武人,字伯纪,号梁溪。徽宗政和二年进士。宣和间为太常少卿,金人南下,因刺臂血上疏,请徽宗禅位太子以号召天下。钦宗立,历任兵部侍郎、东京留守、亲征行营使。坚主抗金,反对迁都,积极备战,迫使金兵撤离。未几以“专主战议”被逐。高宗建炎元年,进尚书左仆射兼门下侍郎。力主联合两河义士,荐宗泽,然高宗意存茍安,为相仅七十五日即罢。后屡陈抗金大计,均未纳。卒谥忠定。有《梁溪集》。

查看全部作品 →