胡文昌和东坡子由彭城月诗并录澹庵新州以所和见示索和

澹庵眼似坡仙高,眇视轩冕如秋毫。

忠臣要作社稷计,那知平陆生风涛。

当时盖亦轻馀子,富贵转头真逝水。

汗青不朽姓字香,百世闻风尚兴起。

函关正要封泥丸,金陵王气开龙蟠。

一书乞借尚方剑,搢绅环睨心为寒。

要扶銮驾还都汴,鼎镬在前颜不变。

低头办了著南冠,敛手笑还丞相板。

飞鸢跕跕古锦山,气老益壮穷益坚。

银河流空月照地,肺肝洞作冰玉看。

缅怀坡仙亦大好,诗比离骚兴香草。

持杯满满贺素娥,岭海百年逢二老。

闻孙趾美德不贫,清文高节犹前人。

何当佳话重拈出,只惭授简梁园客。

拼音

dàn ān yǎn shì pō xiān gāo,miǎo shì xuān miǎn rú qiū háo。

zhōng chén yào zuò shè jì jì,nà zhī píng lù shēng fēng tāo。

dāng shí gài yì qīng yú zi,fù guì zhuǎn tóu zhēn shì shuǐ。

hàn qīng bù xiǔ xìng zì xiāng,bǎi shì wén fēng shàng xīng qǐ。

hán guān zhèng yào fēng ní wán,jīn líng wáng qì kāi lóng pán。

yī shū qǐ jiè shàng fāng jiàn,jìn shēn huán nì xīn wèi hán。

yào fú luán jià hái dōu biàn,dǐng huò zài qián yán bù biàn。

dī tóu bàn le zhù nán guān,liǎn shǒu xiào hái chéng xiāng bǎn。

fēi yuān diǎn diǎn gǔ jǐn shān,qì lǎo yì zhuàng qióng yì jiān。

yín hé liú kōng yuè zhào dì,fèi gān dòng zuò bīng yù kàn。

miǎn huái pō xiān yì dà hǎo,shī bǐ lí sāo xīng xiāng cǎo。

chí bēi mǎn mǎn hè sù é,lǐng hǎi bǎi nián féng èr lǎo。

wén sūn zhǐ měi dé bù pín,qīng wén gāo jié yóu qián rén。

hé dāng jiā huà zhòng niān chū,zhǐ cán shòu jiǎn liáng yuán kè。

作者介绍

陈元晋

宋 · ? - ?

宋抚州崇仁人,原本蜀人,字明父。宁宗嘉定四年进士。授雩都尉,迁知福州、融州,累官邕管安抚使。嗜学好义,居官有政声。尝建渔墅书院。为文多愤世嫉俗之言,指陈当时利病极痛切。有《渔墅类稿》。

查看全部作品 →