采莲

春山懒妇忻昼眠,门前女伴邀采莲。

含颦行过寒烟浦,瞥上兰舟悄无语。

寻花不见花深深,见花不折空愁心。

停桡看花红更腻,却自低头照秋水。

娟娟沙际月一痕,催归几棹菱歌喧。

叶底忽逢花并蒂,折归月下乞郎看。

拼音

chūn shān lǎn fù xīn zhòu mián,mén qián nǚ bàn yāo cǎi lián。

hán pín xíng guò hán yān pǔ,piē shàng lán zhōu qiāo wú yǔ。

xún huā bù jiàn huā shēn shēn,jiàn huā bù zhé kōng chóu xīn。

tíng ráo kàn huā hóng gèng nì,què zì dī tóu zhào qiū shuǐ。

juān juān shā jì yuè yī hén,cuī guī jǐ zhào líng gē xuān。

yè dǐ hū féng huā bìng dì,zhé guī yuè xià qǐ láng kàn。

作者介绍

陈元晋

宋 · ? - ?

宋抚州崇仁人,原本蜀人,字明父。宁宗嘉定四年进士。授雩都尉,迁知福州、融州,累官邕管安抚使。嗜学好义,居官有政声。尝建渔墅书院。为文多愤世嫉俗之言,指陈当时利病极痛切。有《渔墅类稿》。

查看全部作品 →