奉别唐寺丞丈一首

正家巴山阳,占田才百亩。

春秋自耕稼,亦足糊其口。

中年或水旱,采蕨充饭糗。

四壁固屡空,满屋贮蝌蚪。

少蒙义方训,交口相传授。

日记数百言,勇气摩星斗。

既长游乡校,稍稍别妍丑。

父曰尔勉哉,学问贵悠久。

?然铭诸内,庶几造渊薮。

奈何天降割,累累若孤狗。

三年抱忧患,忍复言进取。

洪惟太上皇,下诏罗琼玖。

提笔入贡士,肝肺始一呕。

时年二十四,一得殆天偶。

自兹青衫缚,连年事奔走。

得官涪江上,距家才百九。

一年一归安,亲族相聚首。

留连辄数月,官长怒诃吼。

三书下下考,荐者一邱叟。

浩然赋归欤,忽复失箕帚。

独身当门阑,内外事纷纠。

母曰毋自弃,一出庸可咎。

乃趋光范门,所志在升斗。

是时京宰相,来者无不受。

殷勤献三策,风化略开剖。

明日益昌学,有旨除度某。

于焉具菽水,聊以慰其母。

维南有真儒,奋起光前后。

六月冒隆暑,愿闻道枢纽。

一见晋其门,妙语得亲手。

归来欢有馀,俯仰对穹厚。

益昌异风土,日夕涨尘垢。

母也乐其乐,雅欲安户牖。

版舆不可致,徒使我心愀。

时时遣家僮,历历问安否。

具言唐益昌,盛德世希有。

爱我如骨肉,诲我如师友。

要我以名节,期我以不朽。

母曰尔得此,敬哉不可苟。

努力勤王事,毋为利禄诱。

傥有分寸补,何必侍左右。

因循不敢归,春风再花柳。

正也鲜兄弟,子职宁不负。

奉檄得初心,一舸春江浏。

区区敢有请,兵厨乞尊酒。

我欲径持归,升堂荐眉寿。

拼音

zhèng jiā bā shān yáng,zhàn tián cái bǎi mǔ。

chūn qiū zì gēng jià,yì zú hú qí kǒu。

zhōng nián huò shuǐ hàn,cǎi jué chōng fàn qiǔ。

sì bì gù lǚ kōng,mǎn wū zhù kē dǒu。

shǎo méng yì fāng xùn,jiāo kǒu xiāng chuán shòu。

rì jì shù bǎi yán,yǒng qì mó xīng dòu。

jì zhǎng yóu xiāng xiào,shāo shāo bié yán chǒu。

fù yuē ěr miǎn zāi,xué wèn guì yōu jiǔ。

rán míng zhū nèi,shù jǐ zào yuān sǒu。

nài hé tiān jiàng gē,lèi lèi ruò gū gǒu。

sān nián bào yōu huàn,rěn fù yán jìn qǔ。

hóng wéi tài shàng huáng,xià zhào luó qióng jiǔ。

tí bǐ rù gòng shì,gān fèi shǐ yī ǒu。

shí nián èr shí sì,yī dé dài tiān ǒu。

zì zī qīng shān fù,lián nián shì bēn zǒu。

dé guān fú jiāng shàng,jù jiā cái bǎi jiǔ。

yī nián yī guī ān,qīn zú xiāng jù shǒu。

liú lián zhé shù yuè,guān zhǎng nù hē hǒu。

sān shū xià xià kǎo,jiàn zhě yī qiū sǒu。

hào rán fù guī yú,hū fù shī jī zhǒu。

dú shēn dāng mén lán,nèi wài shì fēn jiū。

mǔ yuē wú zì qì,yī chū yōng kě jiù。

nǎi qū guāng fàn mén,suǒ zhì zài shēng dòu。

shì shí jīng zǎi xiāng,lái zhě wú bù shòu。

yīn qín xiàn sān cè,fēng huà lüè kāi pōu。

míng rì yì chāng xué,yǒu zhǐ chú dù mǒu。

yú yān jù shū shuǐ,liáo yǐ wèi qí mǔ。

wéi nán yǒu zhēn rú,fèn qǐ guāng qián hòu。

liù yuè mào lóng shǔ,yuàn wén dào shū niǔ。

yī jiàn jìn qí mén,miào yǔ dé qīn shǒu。

guī lái huān yǒu yú,fǔ yǎng duì qióng hòu。

yì chāng yì fēng tǔ,rì xī zhǎng chén gòu。

mǔ yě lè qí lè,yǎ yù ān hù yǒu。

bǎn yú bù kě zhì,tú shǐ wǒ xīn qiǎo。

shí shí qiǎn jiā tóng,lì lì wèn ān fǒu。

jù yán táng yì chāng,shèng dé shì xī yǒu。

ài wǒ rú gǔ ròu,huì wǒ rú shī yǒu。

yào wǒ yǐ míng jié,qī wǒ yǐ bù xiǔ。

mǔ yuē ěr dé cǐ,jìng zāi bù kě gǒu。

nǔ lì qín wáng shì,wú wèi lì lù yòu。

tǎng yǒu fēn cùn bǔ,hé bì shì zuǒ yòu。

yīn xún bù gǎn guī,chūn fēng zài huā liǔ。

zhèng yě xiān xiōng dì,zi zhí níng bù fù。

fèng xí dé chū xīn,yī gě chūn jiāng liú。

qū qū gǎn yǒu qǐng,bīng chú qǐ zūn jiǔ。

wǒ yù jìng chí guī,shēng táng jiàn méi shòu。

作者介绍

度正

宋 · ? - ?

宋合州人,字周卿,号性善。光宗绍熙元年进士。为国子监丞,极论李全必反,献镇压之策。官至礼部侍郎。尝从朱熹学。有《性善堂稿》。

查看全部作品 →