何德休设冰茶

火云扑不灭,馀炽欲烧天。

江山散白日,草木含苍烟。

琉璃八尺净,邀我北窗眠。

但问风雌雄,姑谢酒圣贤。

明冰沃新茗,妙饮夸四筵。

休论水第一,凛然香味全。

凉飙生两腋,坐上径欲仙。

尘襟快洗涤,诗情拍天渊。

凭君杯勺许,置我昆阆前。

搜搅玉雪肠,酝酿云锦篇。

拼音

huǒ yún pū bù miè,yú chì yù shāo tiān。

jiāng shān sàn bái rì,cǎo mù hán cāng yān。

liú lí bā chǐ jìng,yāo wǒ běi chuāng mián。

dàn wèn fēng cí xióng,gū xiè jiǔ shèng xián。

míng bīng wò xīn míng,miào yǐn kuā sì yán。

xiū lùn shuǐ dì yī,lǐn rán xiāng wèi quán。

liáng biāo shēng liǎng yè,zuò shàng jìng yù xiān。

chén jīn kuài xǐ dí,shī qíng pāi tiān yuān。

píng jūn bēi sháo xǔ,zhì wǒ kūn láng qián。

sōu jiǎo yù xuě cháng,yùn niàng yún jǐn piān。

作者介绍

李若水

宋 · 1093年 - 1127年

宋洺州曲周人,原名若冰,字清卿。上舍登第。钦宗时除太学博士。时议以赋入赎三镇,奉使金国,归擢吏部侍郎。京师陷,从钦宗赴金营。金人邀钦宗出郊,计中变,逼钦宗易服,若水抱持而哭,诋金人为狗,遂遇害。谥忠悯。有《忠悯集》。

查看全部作品 →