读家集

吾家友堂翁,砚影双鬓寒。

刻志钻书史,篝灯照夜阑。

学术三代上,文章两汉间。

胸次秋沆瀣,词吐玉琅玕。

冤哉命压头,那复博一官。

二埙策科第,亦不到金銮。

友堂纷遗稿,几成汲冢残。

江东兵燹馀,白璧喜重完。

会当乞鸿笔,清名期不刊。

拼音

wú jiā yǒu táng wēng,yàn yǐng shuāng bìn hán。

kè zhì zuān shū shǐ,gōu dēng zhào yè lán。

xué shù sān dài shàng,wén zhāng liǎng hàn jiān。

xiōng cì qiū hàng xiè,cí tǔ yù láng gān。

yuān zāi mìng yā tóu,nà fù bó yī guān。

èr xūn cè kē dì,yì bù dào jīn luán。

yǒu táng fēn yí gǎo,jǐ chéng jí zhǒng cán。

jiāng dōng bīng xiǎn yú,bái bì xǐ zhòng wán。

huì dāng qǐ hóng bǐ,qīng míng qī bù kān。

作者介绍

吴龙翰

宋 · 1233年 - 1293年

宋徽州歙县人,字式贤,一作武贤,号古梅。理宗景定五年乡贡,以荐授编校国史院实录文字。元世祖至元十三年,乡校诸生礼请充教授,寻弃去。嗜奇学,博为诗。有《古梅吟稿》。

查看全部作品 →