题陈山龙祠

白龙生阳山,龙生龙母死。

于何藏斯陈,其说从古始。

岂伊冥邈中,而亦有地利。

季春旬八日,岁岁雨冥晦。

龙下大如柱,万目俨骇视。

谓龙来朝母,人胡不知礼。

邑人严奉供,神宫联梵寺。

龙君与龙母,居中堂殿位。

两庑香火谁,分祀及四子。

山腰有龙湫,泓澄一掬水。

水旱不涸溢,甘冽冷牙齿。

祷雨乞一滴,阖境得沾济。

昔年令君来,沥酒方奠启。

有物蜿蜒见,举体金色被。

巡沿上巾幞,驯狎了无畏。

令君端笏迎,迎入香奁里。

诞四子如粟,久矣传神异。

逮置湫石边,倏与电俱逝。

或示梦画工,画龙要珠戏。

或载见蜿蜒,跃戏花壶际。

神灵及事怪,龚碑详纪记。

迎享送三辞,上轧骚章丽。

荔子丹蕉黄,罗池未专美。

余来击节诵,金石歌声曳。

迩年又喧传,其说更谲诡。

后殿方落成,将以奉大士。

一夕大风雨,巨石暗飞坠。

高高山顶来,直顿殿堂内。

端然一宝座,不偏亦不倚。

既无绳墨量,谁与安位置。

不知几鬼推,毋乃阴兵徙。

是为鬼龙力,其说信有以。

又云虎新过,泥沙印遗趾。

爬抓大木皮,画画有文理。

海山断不连,四望惟茅苇。

又无穴宅居,此物从何至。

有龙必有虎,神驱理或尔。

不然虎尊龙,墓前来伏跪。

想当清夜月,蜷局妥其尾。

谈玄与讯怪,更仆良未已。

笑呼金叵罗,一把诗肠洗。

数酌带微酣,长啸奋双袂。

径直上山巅,惟如履平地。

海神会我心,卷浪雪花沸。

中年脚尚健,有志聊自喜。

下山猛捉笔,挥扫不停臂。

素壁两三间,掀舞龙蛇势。

拼音

bái lóng shēng yáng shān,lóng shēng lóng mǔ sǐ。

yú hé cáng sī chén,qí shuō cóng gǔ shǐ。

qǐ yī míng miǎo zhōng,ér yì yǒu dì lì。

jì chūn xún bā rì,suì suì yǔ míng huì。

lóng xià dà rú zhù,wàn mù yǎn hài shì。

wèi lóng lái cháo mǔ,rén hú bù zhī lǐ。

yì rén yán fèng gōng,shén gōng lián fàn sì。

lóng jūn yǔ lóng mǔ,jū zhōng táng diàn wèi。

liǎng wǔ xiāng huǒ shuí,fēn sì jí sì zi。

shān yāo yǒu lóng jiǎo,hóng chéng yī jū shuǐ。

shuǐ hàn bù hé yì,gān liè lěng yá chǐ。

dǎo yǔ qǐ yī dī,hé jìng dé zhān jì。

xī nián lìng jūn lái,lì jiǔ fāng diàn qǐ。

yǒu wù wān yán jiàn,jǔ tǐ jīn sè bèi。

xún yán shàng jīn fú,xùn xiá le wú wèi。

lìng jūn duān hù yíng,yíng rù xiāng lián lǐ。

dàn sì zi rú sù,jiǔ yǐ chuán shén yì。

dǎi zhì jiǎo shí biān,shū yǔ diàn jù shì。

huò shì mèng huà gōng,huà lóng yào zhū xì。

huò zài jiàn wān yán,yuè xì huā hú jì。

shén líng jí shì guài,gōng bēi xiáng jì jì。

yíng xiǎng sòng sān cí,shàng yà sāo zhāng lì。

lì zi dān jiāo huáng,luó chí wèi zhuān měi。

yú lái jī jié sòng,jīn shí gē shēng yè。

ěr nián yòu xuān chuán,qí shuō gèng jué guǐ。

hòu diàn fāng luò chéng,jiāng yǐ fèng dà shì。

yī xī dà fēng yǔ,jù shí àn fēi zhuì。

gāo gāo shān dǐng lái,zhí dùn diàn táng nèi。

duān rán yī bǎo zuò,bù piān yì bù yǐ。

jì wú shéng mò liàng,shuí yǔ ān wèi zhì。

bù zhī jǐ guǐ tuī,wú nǎi yīn bīng xǐ。

shì wèi guǐ lóng lì,qí shuō xìn yǒu yǐ。

yòu yún hǔ xīn guò,ní shā yìn yí zhǐ。

pá zhuā dà mù pí,huà huà yǒu wén lǐ。

hǎi shān duàn bù lián,sì wàng wéi máo wěi。

yòu wú xué zhái jū,cǐ wù cóng hé zhì。

yǒu lóng bì yǒu hǔ,shén qū lǐ huò ěr。

bù rán hǔ zūn lóng,mù qián lái fú guì。

xiǎng dāng qīng yè yuè,quán jú tuǒ qí wěi。

tán xuán yǔ xùn guài,gèng pū liáng wèi yǐ。

xiào hū jīn pǒ luó,yī bǎ shī cháng xǐ。

shù zhuó dài wēi hān,zhǎng xiào fèn shuāng mèi。

jìng zhí shàng shān diān,wéi rú lǚ píng dì。

hǎi shén huì wǒ xīn,juǎn làng xuě huā fèi。

zhōng nián jiǎo shàng jiàn,yǒu zhì liáo zì xǐ。

xià shān měng zhuō bǐ,huī sǎo bù tíng bì。

sù bì liǎng sān jiān,xiān wǔ lóng shé shì。

作者介绍

赵孟坚

宋 · 1199年 - 1264年

宋宗室。居海盐,字子固,号彝斋居士。理宗宝庆二年进士。为湖州掾,入转运司幕,知诸暨县,以御史论罢归。起为严州守。工书画,善以水墨白描绘水仙、梅兰、竹石。有《梅谱》、《彝斋文编》。

查看全部作品 →