梅花七律

夜月轻描玉样身,枉拚心力唤真真。

藤床几度劳清梦,竹屋相看是故人。

玉雪襟期惟我共,金兰气味更谁亲。

一清赖有天知己,多少春花逐后尘。

拼音

yè yuè qīng miáo yù yàng shēn,wǎng pàn xīn lì huàn zhēn zhēn。

téng chuáng jǐ dù láo qīng mèng,zhú wū xiāng kàn shì gù rén。

yù xuě jīn qī wéi wǒ gòng,jīn lán qì wèi gèng shuí qīn。

yī qīng lài yǒu tiān zhī jǐ,duō shǎo chūn huā zhú hòu chén。

作者介绍

张道洽

宋 · 1205年 - 1268年

宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。

查看全部作品 →