梅花七律

洒落胸襟不受尘,水沈为骨玉为神。

直疑天上浑无雪,不许人闲别有春。

驱遣山蜂离境界,招呼野鹤作比邻。

分明清入仙臞格,人似孤山始得真。

拼音

sǎ luò xiōng jīn bù shòu chén,shuǐ shěn wèi gǔ yù wèi shén。

zhí yí tiān shàng hún wú xuě,bù xǔ rén xián bié yǒu chūn。

qū qiǎn shān fēng lí jìng jiè,zhāo hū yě hè zuò bǐ lín。

fēn míng qīng rù xiān qú gé,rén shì gū shān shǐ dé zhēn。

作者介绍

张道洽

宋 · 1205年 - 1268年

宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。

查看全部作品 →