梅花七律 张道洽 宋 白玉花头碧玉柯,半枯安得树婆娑。云垂江路天将雪,霜滑溪桥水不波。林杪冬穷群木落,岭头春蚤一枝多。夜深立尽窗前月,其奈此兄风味何。 拼音 bái yù huā tóu bì yù kē,bàn kū ān dé shù pó suō。yún chuí jiāng lù tiān jiāng xuě,shuāng huá xī qiáo shuǐ bù bō。lín miǎo dōng qióng qún mù luò,lǐng tóu chūn zǎo yī zhī duō。yè shēn lì jǐn chuāng qián yuè,qí nài cǐ xiōng fēng wèi hé。 作者介绍 张 张道洽 宋 · 1205年 - 1268年 宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。 查看全部作品 →