梅花七律

莹彻无瑕照眼寒,无边春意满溪南。

绝疑飞雪吹花六,独自临风绕树三。

夜月襟怀谁与共,岁寒情味久相谙。

软红尘土应无此,竹外清湍竹里庵。

拼音

yíng chè wú xiá zhào yǎn hán,wú biān chūn yì mǎn xī nán。

jué yí fēi xuě chuī huā liù,dú zì lín fēng rào shù sān。

yè yuè jīn huái shuí yǔ gòng,suì hán qíng wèi jiǔ xiāng ān。

ruǎn hóng chén tǔ yīng wú cǐ,zhú wài qīng tuān zhú lǐ ān。

作者介绍

张道洽

宋 · 1205年 - 1268年

宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。

查看全部作品 →