梅花七律 张道洽 宋 穷腊无花可入诗,何人剪玉著南枝。香浮风细月明夜,春在天寒日暮时。玉面亭亭成独立,冰心皎皎竟谁知。眼明数点窗前白,梦见鲁山元紫芝。 拼音 qióng là wú huā kě rù shī,hé rén jiǎn yù zhù nán zhī。xiāng fú fēng xì yuè míng yè,chūn zài tiān hán rì mù shí。yù miàn tíng tíng chéng dú lì,bīng xīn jiǎo jiǎo jìng shuí zhī。yǎn míng shù diǎn chuāng qián bái,mèng jiàn lǔ shān yuán zǐ zhī。 作者介绍 张 张道洽 宋 · 1205年 - 1268年 宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。 查看全部作品 →