梅花七律

花中气节老逾刚,万木摧残独自芳。

天女不生凡意想,月娥偏尚澹梳妆。

精神冰玉前生瘦,骨髓栴檀抵死香。

说到调和天下口,轻轻桃杏敢承当。

拼音

huā zhōng qì jié lǎo yú gāng,wàn mù cuī cán dú zì fāng。

tiān nǚ bù shēng fán yì xiǎng,yuè é piān shàng dàn shū zhuāng。

jīng shén bīng yù qián shēng shòu,gǔ suǐ zhān tán dǐ sǐ xiāng。

shuō dào diào hé tiān xià kǒu,qīng qīng táo xìng gǎn chéng dāng。

作者介绍

张道洽

宋 · 1205年 - 1268年

宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。

查看全部作品 →