梅花七律

天姿雅澹似高人,万树千红总后尘。

花蚤花迟两年景,枝南枝北一家春。

轻轻欲折还休去,得得相看不厌频。

坐到参横浑未晓,夜窗无月更传神。

拼音

tiān zī yǎ dàn shì gāo rén,wàn shù qiān hóng zǒng hòu chén。

huā zǎo huā chí liǎng nián jǐng,zhī nán zhī běi yī jiā chūn。

qīng qīng yù zhé hái xiū qù,dé dé xiāng kàn bù yàn pín。

zuò dào cān héng hún wèi xiǎo,yè chuāng wú yuè gèng chuán shén。

作者介绍

张道洽

宋 · 1205年 - 1268年

宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。

查看全部作品 →