梅花七律 张道洽 宋 百馀年树半苍苔,才有一枝花便佳。腊近已含春意思,香寒足慰晚情怀。澹烟孤寺藏山崦,残雪疏篱傍水涯。刚被幽香相触拨,消磨石路几青鞋。 拼音 bǎi yú nián shù bàn cāng tái,cái yǒu yī zhī huā biàn jiā。là jìn yǐ hán chūn yì sī,xiāng hán zú wèi wǎn qíng huái。dàn yān gū sì cáng shān yān,cán xuě shū lí bàng shuǐ yá。gāng bèi yōu xiāng xiāng chù bō,xiāo mó shí lù jǐ qīng xié。 作者介绍 张 张道洽 宋 · 1205年 - 1268年 宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。 查看全部作品 →