陈行之得之因震泽旧居辟小阁面列洞庭山客有名以尊经者江都仲某为长句以纪之

洞庭之野排千岩,陈子卷帘非爱山。

震泽之流清没底,陈子凭栏不观水。

杰阁横空一事无,终年传习唯父书。

乃翁平时束五传,绝人伟论惊诸儒。

至宝不受久埋没,近者私记刊吴都。

搢绅骈肩快先睹,一言价重百车渠。

正派源流要有自,二难秀发名家驹。

少小辛勤门户计,皇天有知子不孤。

于今三十五经立,亹亹雄辩来起予。

不但家法传群纪,经学当与心法俱。

溪山相对无浪语,宝此一编时卷舒。

自怜早岁已漂泊,乃翁邀我来僧庐。

于今埙篪弦诵地,当时从容谈笑馀。

契阔死生三十载,萍浮蓬转常崎岖。

子能箕裘万事足,其他得丧争锱铢。

凛凛清氛端可想,神游仿佛归来欤。

拼音

dòng tíng zhī yě pái qiān yán,chén zi juǎn lián fēi ài shān。

zhèn zé zhī liú qīng méi dǐ,chén zi píng lán bù guān shuǐ。

jié gé héng kōng yī shì wú,zhōng nián chuán xí wéi fù shū。

nǎi wēng píng shí shù wǔ chuán,jué rén wěi lùn jīng zhū rú。

zhì bǎo bù shòu jiǔ mái méi,jìn zhě sī jì kān wú dōu。

jìn shēn pián jiān kuài xiān dǔ,yī yán jià zhòng bǎi chē qú。

zhèng pài yuán liú yào yǒu zì,èr nán xiù fā míng jiā jū。

shǎo xiǎo xīn qín mén hù jì,huáng tiān yǒu zhī zi bù gū。

yú jīn sān shí wǔ jīng lì,wěi wěi xióng biàn lái qǐ yǔ。

bù dàn jiā fǎ chuán qún jì,jīng xué dāng yǔ xīn fǎ jù。

xī shān xiāng duì wú làng yǔ,bǎo cǐ yī biān shí juǎn shū。

zì lián zǎo suì yǐ piāo pō,nǎi wēng yāo wǒ lái sēng lú。

yú jīn xūn chí xián sòng dì,dāng shí cóng róng tán xiào yú。

qì kuò sǐ shēng sān shí zài,píng fú péng zhuǎn cháng qí qū。

zi néng jī qiú wàn shì zú,qí tā dé sàng zhēng zī zhū。

lǐn lǐn qīng fēn duān kě xiǎng,shén yóu fǎng fú guī lái yú。

作者介绍

仲并

宋 · ? - ?

仲并,江都(今江苏扬州)人。高宗绍兴二年(1132)进士,调平江府学教授。五年,通判湖州。七年,以张浚荐召至阙,为秦桧所阻,出通判镇江府。十六年,为言者所劾,降二官(《建炎以来系年要录》卷一五五),自是闲退二十年。孝宗隆兴元年(1163),擢光禄丞,晚知蕲州。

查看全部作品 →