仲冬冬至后

仲冬冬至后,春从九地回。去年逢春在此寺,今年复向此寺逢。

春来春去无复见花草,但有东风刮地如惊雷。人生七十能几时,四度逢春只在斯。

祠官不复更递代,直若仓庾氏,久任无年期。大农赋禄随官品,丰俭由来皆有分。

空尽天年在世间,饥饱死生皆不问。癃老非才固应尔,豪俊当年亦为此。

谓非贬谪实累囚,谓是归田犹禄仕。忆昔汉唐与本朝,咸有自新及起废。

如今岂无大眚及溥天,不在他时洒心例。人生如寓年年老,岁岁雕零人渐少。

莫嫌四见魏唐春,尚得逢春到华皓。祠官之设自何时,闻是元丰宰相之所为。

欲摈老成皆不用,托于优假创斯规。当时弊政出一切,岂谓疮疣后世遗。

专宠持权事虽巧,荣华宁得多时好。君不见金陵零落故相家,一如寂寞韶阳庙。

拼音

zhòng dōng dōng zhì hòu,chūn cóng jiǔ dì huí。qù nián féng chūn zài cǐ sì,jīn nián fù xiàng cǐ sì féng。

chūn lái chūn qù wú fù jiàn huā cǎo,dàn yǒu dōng fēng guā dì rú jīng léi。rén shēng qī shí néng jǐ shí,sì dù féng chūn zhǐ zài sī。

cí guān bù fù gèng dì dài,zhí ruò cāng yǔ shì,jiǔ rèn wú nián qī。dà nóng fù lù suí guān pǐn,fēng jiǎn yóu lái jiē yǒu fēn。

kōng jǐn tiān nián zài shì jiān,jī bǎo sǐ shēng jiē bù wèn。lóng lǎo fēi cái gù yīng ěr,háo jùn dāng nián yì wèi cǐ。

wèi fēi biǎn zhé shí lèi qiú,wèi shì guī tián yóu lù shì。yì xī hàn táng yǔ běn cháo,xián yǒu zì xīn jí qǐ fèi。

rú jīn qǐ wú dà shěng jí pǔ tiān,bù zài tā shí sǎ xīn lì。rén shēng rú yù nián nián lǎo,suì suì diāo líng rén jiàn shǎo。

mò xián sì jiàn wèi táng chūn,shàng dé féng chūn dào huá hào。cí guān zhī shè zì hé shí,wén shì yuán fēng zǎi xiāng zhī suǒ wèi。

yù bìn lǎo chéng jiē bù yòng,tuō yú yōu jiǎ chuàng sī guī。dāng shí bì zhèng chū yī qiè,qǐ wèi chuāng yóu hòu shì yí。

zhuān chǒng chí quán shì suī qiǎo,róng huá níng dé duō shí hǎo。jūn bù jiàn jīn líng líng luò gù xiāng jiā,yī rú jì mò sháo yáng miào。

作者介绍

张嵲

宋 · 1096年 - 1148年

宋襄州襄阳人,字巨山。徽宗宣和三年以上舍选中第。高宗绍兴五年召对,疏称宜固守待变,又言荆、襄、寿春当择良将劲兵戍之。除秘书省正字。次年地震,奏请薄赋安民。七年,迁著作郎,请选儒臣为蜀、荆、襄帅。旋因牵连刊改《神宗实录》罪,出任福建路转运判官,复上书极论朋党之害。金人背盟,为秦桧画策草檄。擢中书舍人,升实录院同修撰,寻被万俟劾罢。起知衢州,除敷文阁待制,为政颇严酷。秩满,提举江州太平兴国宫。工诗文,有《紫微集》。

查看全部作品 →