和沈子美梅诗

一气如权衡,俯仰在缇室。

鼓行橐籥间,草木俱应律。

物物各有长,辈行皆屈膝。

谁能长百花,寒梅最先密。

自此启端兆,次乃排等秩。

微者或易伤,大者或不实。

剪除困陵暴,粪扫如扑抶。

骈开类争妍,粉败若老佚。

采撷既纷纷,弃置复郁郁。

大抵争春花,柔弱忌寒冽。

方知岁前梅,义勇过箭疾。

有如比红儿,观者亦呵叱。

有如当皱玉,却欲数梨橘。

又如奏金石,秋虫并啁唧。

又如持豨苓,便拟簉芝术。

又如白玉堂,光耀映蓬荜。

以此难著语,老眼徒屡熨。

前贤有题韵,灵还不容乞。

欲写文君容,相如口犹吃。

投章自清绝,报聘我战栗。

昨者得君诗,冬景当暖日。

猝然遇彊敌,不战势已屈。

堂堂既难当,惴惴良自失。

花前嫫姆陋,篆外青黄质。

鲁肃思一鸣,展禽恐三黜。

旧积已经年,佳情谅难窒。

勉力驾疲钝,着鞭追俊逸。

我于掌武公,踪迹亦旧物。

差肩固百千,及门或六七。

嘉谟传四海,吾君能细述。

馀事付丙丁,词华须甲乙。

始信直道功,子孙定逢吉。

门户既未艾,青史当屡笔。

我思荐一言,君其试无忽。

藻身须英华,造道在经术。

学博贵守约,美质或矫拂。

古者亦有言,愚虑千得一。

川流子方兴,绝潢我易毕。

晴昊插繁华,从今好颜色。

拼音

yī qì rú quán héng,fǔ yǎng zài tí shì。

gǔ xíng tuó yuè jiān,cǎo mù jù yīng lǜ。

wù wù gè yǒu zhǎng,bèi xíng jiē qū xī。

shuí néng zhǎng bǎi huā,hán méi zuì xiān mì。

zì cǐ qǐ duān zhào,cì nǎi pái děng zhì。

wēi zhě huò yì shāng,dà zhě huò bù shí。

jiǎn chú kùn líng bào,fèn sǎo rú pū chì。

pián kāi lèi zhēng yán,fěn bài ruò lǎo yì。

cǎi xié jì fēn fēn,qì zhì fù yù yù。

dà dǐ zhēng chūn huā,róu ruò jì hán liè。

fāng zhī suì qián méi,yì yǒng guò jiàn jí。

yǒu rú bǐ hóng ér,guān zhě yì hē chì。

yǒu rú dāng zhòu yù,què yù shù lí jú。

yòu rú zòu jīn shí,qiū chóng bìng zhāo jī。

yòu rú chí xī líng,biàn nǐ zào zhī shù。

yòu rú bái yù táng,guāng yào yìng péng bì。

yǐ cǐ nán zhù yǔ,lǎo yǎn tú lǚ yùn。

qián xián yǒu tí yùn,líng hái bù róng qǐ。

yù xiě wén jūn róng,xiāng rú kǒu yóu chī。

tóu zhāng zì qīng jué,bào pìn wǒ zhàn lì。

zuó zhě dé jūn shī,dōng jǐng dāng nuǎn rì。

cù rán yù jiàng dí,bù zhàn shì yǐ qū。

táng táng jì nán dāng,zhuì zhuì liáng zì shī。

huā qián mó mǔ lòu,zhuàn wài qīng huáng zhì。

lǔ sù sī yī míng,zhǎn qín kǒng sān chù。

jiù jī yǐ jīng nián,jiā qíng liàng nán zhì。

miǎn lì jià pí dùn,zhe biān zhuī jùn yì。

wǒ yú zhǎng wǔ gōng,zōng jì yì jiù wù。

chà jiān gù bǎi qiān,jí mén huò liù qī。

jiā mó chuán sì hǎi,wú jūn néng xì shù。

yú shì fù bǐng dīng,cí huá xū jiǎ yǐ。

shǐ xìn zhí dào gōng,zi sūn dìng féng jí。

mén hù jì wèi ài,qīng shǐ dāng lǚ bǐ。

wǒ sī jiàn yī yán,jūn qí shì wú hū。

zǎo shēn xū yīng huá,zào dào zài jīng shù。

xué bó guì shǒu yuē,měi zhì huò jiǎo fú。

gǔ zhě yì yǒu yán,yú lǜ qiān dé yī。

chuān liú zi fāng xīng,jué huáng wǒ yì bì。

qíng hào chā fán huá,cóng jīn hǎo yán sè。

作者介绍

王洋

宋 · 1087年 - 1154年

宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

查看全部作品 →