枯柏

斋前两柏树,其大皆十围。

我初营屋时,正与两柏期。

其一傍北亭,其一近南篱。

相去十步间,当夏无炎曦。

我翁时来游,对此颜貌怡。

群从来其间,或饮或赋诗。

宾客来其间,顾盻屡解颐。

桃李几番春,不逐物态移。

霜雪苦侵刻,曾不颜色衰。

亦知坚贞性,凛凛不可期。

夫何今年秋,予来自京师。

哭亲苫块间,喘息绝自持。

忽见南篱柏,索索但枯枝。

徘徊柏树下,终日怀嗟咨。

家人对我言,柏死已经时。

今年春夏交,老翁初见之。

悲伤复爱惜,不忍加斧斯。

意谓粪壤间,所处非所宜。

材已中栋梁,安得死茅茨。

为此感慨久,子岂尽得知。

我既闻此言,不觉重纷洟。

岂为小圃内,失此岁寒姿。

盖念天与人,响答良不疑。

方夏巨柏死,致秋哲人萎。

岂不明告人,象类来不迟。

所以翁对此,泫然双泪垂。

大厦将营度,固非一木支。

奈何如此材,终死不得施。

芃芃丛生者,朴樕良已卑。

槐老未及仞,露腹忧明离。

东边一畦菊,岂足充朝饥。

树兰徒九畹,不能比芜蘼。

萧萧数竿竹,空腹将何为。

此外杂花木,不复较雄雌。

譬如麟失薮,驽马从竞驰。

鸾凤要高翔,巢卵何用窥。

于怀久衡虑,追数苦费词。

枯柏复枯柏,汝其亦长思。

拼音

zhāi qián liǎng bǎi shù,qí dà jiē shí wéi。

wǒ chū yíng wū shí,zhèng yǔ liǎng bǎi qī。

qí yī bàng běi tíng,qí yī jìn nán lí。

xiāng qù shí bù jiān,dāng xià wú yán xī。

wǒ wēng shí lái yóu,duì cǐ yán mào yí。

qún cóng lái qí jiān,huò yǐn huò fù shī。

bīn kè lái qí jiān,gù xì lǚ jiě yí。

táo lǐ jǐ fān chūn,bù zhú wù tài yí。

shuāng xuě kǔ qīn kè,céng bù yán sè shuāi。

yì zhī jiān zhēn xìng,lǐn lǐn bù kě qī。

fū hé jīn nián qiū,yǔ lái zì jīng shī。

kū qīn shān kuài jiān,chuǎn xī jué zì chí。

hū jiàn nán lí bǎi,suǒ suǒ dàn kū zhī。

pái huái bǎi shù xià,zhōng rì huái jiē zī。

jiā rén duì wǒ yán,bǎi sǐ yǐ jīng shí。

jīn nián chūn xià jiāo,lǎo wēng chū jiàn zhī。

bēi shāng fù ài xī,bù rěn jiā fǔ sī。

yì wèi fèn rǎng jiān,suǒ chù fēi suǒ yí。

cái yǐ zhōng dòng liáng,ān dé sǐ máo cí。

wèi cǐ gǎn kǎi jiǔ,zi qǐ jǐn dé zhī。

wǒ jì wén cǐ yán,bù jué zhòng fēn tì。

qǐ wèi xiǎo pǔ nèi,shī cǐ suì hán zī。

gài niàn tiān yǔ rén,xiǎng dá liáng bù yí。

fāng xià jù bǎi sǐ,zhì qiū zhé rén wēi。

qǐ bù míng gào rén,xiàng lèi lái bù chí。

suǒ yǐ wēng duì cǐ,xuàn rán shuāng lèi chuí。

dà shà jiāng yíng dù,gù fēi yī mù zhī。

nài hé rú cǐ cái,zhōng sǐ bù dé shī。

péng péng cóng shēng zhě,pǔ sù liáng yǐ bēi。

huái lǎo wèi jí rèn,lù fù yōu míng lí。

dōng biān yī qí jú,qǐ zú chōng cháo jī。

shù lán tú jiǔ wǎn,bù néng bǐ wú mí。

xiāo xiāo shù gān zhú,kōng fù jiāng hé wèi。

cǐ wài zá huā mù,bù fù jiào xióng cí。

pì rú lín shī sǒu,nú mǎ cóng jìng chí。

luán fèng yào gāo xiáng,cháo luǎn hé yòng kuī。

yú huái jiǔ héng lǜ,zhuī shù kǔ fèi cí。

kū bǎi fù kū bǎi,rǔ qí yì zhǎng sī。

作者介绍

王洋

宋 · 1087年 - 1154年

宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

查看全部作品 →