路居士山水歌

人年八十百虑昏,丈人耳目方聪明。

他人到此筋力疲,丈人胜如年少时。

老中强健闲中忙,经卷丹炉肘后方。

金书千轴造理窟,赤城七篇谈坐忘。

我年三十始相识,丈人年已几六十。

往来出处三十年,体无作用神安然。

静窥了不见根底,我谓君心只如此。

那知能事有别肠,笔下风光穷妙理。

龟溪道人古衲师,心辞声利常无为。

晨钟粥钵半炉火,午日茶瓯一局棋。

一朝共语小窗前,袖出小卷含风烟。

为言老路手作此,画出王郎访戴船。

明朝见我微笑语,漏泄丹青奈缁侣。

别有一段壶中天,果若知音定分付。

轻轻一轴数尺长,奇峰突兀烟茫茫。

其间细屑千万状,领略试为哦新章。

初画寒林宿鸟惊,山蹊渐晓人渐行。

四僧趁饭分先后,人立渡头沙岸口。

一舟闲泊石岸中,一舟半渡凌云空。

两舟一钓一垂网,上有雁落芦花风。

两桥近山转清绝,客携筇杖半卼臲。

定是当年鹤氅翁,神气飘飘犯寒雪。

山腰佛寺楼阁明,下有茅店临沙汀。

刹竿挺立照山影,风幡仿佛闻谈僧。

纷然万象争奇怪,缩地便移他境界。

才薄其如此画何,强写娇容捧心态。

昔闻大令驰笔锋,天门未借西南风。

众工索钱阳好语,吴起果被公叔沮。

翩然拂袖返田庐,将军妙手今为几。

乃知胸中千顷碧,来自传家万金直。

丈人丈人有馀墨,莫惜逢场时戏剧。

拼音

rén nián bā shí bǎi lǜ hūn,zhàng rén ěr mù fāng cōng míng。

tā rén dào cǐ jīn lì pí,zhàng rén shèng rú nián shǎo shí。

lǎo zhōng qiáng jiàn xián zhōng máng,jīng juǎn dān lú zhǒu hòu fāng。

jīn shū qiān zhóu zào lǐ kū,chì chéng qī piān tán zuò wàng。

wǒ nián sān shí shǐ xiāng shí,zhàng rén nián yǐ jǐ liù shí。

wǎng lái chū chù sān shí nián,tǐ wú zuò yòng shén ān rán。

jìng kuī le bù jiàn gēn dǐ,wǒ wèi jūn xīn zhǐ rú cǐ。

nà zhī néng shì yǒu bié cháng,bǐ xià fēng guāng qióng miào lǐ。

guī xī dào rén gǔ nà shī,xīn cí shēng lì cháng wú wèi。

chén zhōng zhōu bō bàn lú huǒ,wǔ rì chá ōu yī jú qí。

yī cháo gòng yǔ xiǎo chuāng qián,xiù chū xiǎo juǎn hán fēng yān。

wèi yán lǎo lù shǒu zuò cǐ,huà chū wáng láng fǎng dài chuán。

míng cháo jiàn wǒ wēi xiào yǔ,lòu xiè dān qīng nài zī lǚ。

bié yǒu yī duàn hú zhōng tiān,guǒ ruò zhī yīn dìng fēn fù。

qīng qīng yī zhóu shù chǐ zhǎng,qí fēng tū wù yān máng máng。

qí jiān xì xiè qiān wàn zhuàng,lǐng lüè shì wèi ó xīn zhāng。

chū huà hán lín sù niǎo jīng,shān qī jiàn xiǎo rén jiàn xíng。

sì sēng chèn fàn fēn xiān hòu,rén lì dù tóu shā àn kǒu。

yī zhōu xián pō shí àn zhōng,yī zhōu bàn dù líng yún kōng。

liǎng zhōu yī diào yī chuí wǎng,shàng yǒu yàn luò lú huā fēng。

liǎng qiáo jìn shān zhuǎn qīng jué,kè xié qióng zhàng bàn wù niè。

dìng shì dāng nián hè chǎng wēng,shén qì piāo piāo fàn hán xuě。

shān yāo fú sì lóu gé míng,xià yǒu máo diàn lín shā tīng。

shā gān tǐng lì zhào shān yǐng,fēng fān fǎng fú wén tán sēng。

fēn rán wàn xiàng zhēng qí guài,suō dì biàn yí tā jìng jiè。

cái báo qí rú cǐ huà hé,qiáng xiě jiāo róng pěng xīn tài。

xī wén dà lìng chí bǐ fēng,tiān mén wèi jiè xī nán fēng。

zhòng gōng suǒ qián yáng hǎo yǔ,wú qǐ guǒ bèi gōng shū jǔ。

piān rán fú xiù fǎn tián lú,jiāng jūn miào shǒu jīn wèi jǐ。

nǎi zhī xiōng zhōng qiān qǐng bì,lái zì chuán jiā wàn jīn zhí。

zhàng rén zhàng rén yǒu yú mò,mò xī féng chǎng shí xì jù。

作者介绍

王洋

宋 · 1087年 - 1154年

宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

查看全部作品 →