二月十五日祈晴十七日雷雨再作

清香一瓣乞晴回,准拟阳光万里开。

风伯未吹云阵破,雷公又唤雨声来。

补天石烂畴能鍊,陷泞车深不易推。

谁坐黄堂称太守,深惭无术救天灾。

拼音

qīng xiāng yī bàn qǐ qíng huí,zhǔn nǐ yáng guāng wàn lǐ kāi。

fēng bó wèi chuī yún zhèn pò,léi gōng yòu huàn yǔ shēng lái。

bǔ tiān shí làn chóu néng liàn,xiàn nìng chē shēn bù yì tuī。

shuí zuò huáng táng chēng tài shǒu,shēn cán wú shù jiù tiān zāi。

作者介绍

王十朋

宋 · 1112年 - 1171年

宋温州乐清人,字龟龄,号梅溪。高宗绍兴二十七年进士第一。官秘书郎。曾数次建议整顿朝政,起用抗金将领。孝宗立,累官侍御史,力陈抗金恢复之计。历知饶、夔、湖、泉诸州,救灾除弊,有治绩,时人绘像而祠之。卒谥忠文。有《梅溪集》等。

查看全部作品 →