复安静堂旧额

端明之孙字子强,银钩铁画传遗芳。

昔年作郡古平海,大笔亲书安静堂。

自从宣和至乾道,字与轮奂争光芒。

一朝忽遭俗眼白,毁灭名姓深埋藏。

我来搜访久乃获,老兵据为寝处床。

涤除五载尘土面,字向堂上增激昂。

祖为第一孙是似,书有家法称莆阳。

体具万安颇雄壮,榜与忠献同翱翔。

因知文字乃至宝,一时之厄庸何伤。

石鼓文有鬼神护,淮西碑并日月光。

岂容泯灭暴秦火,谁肯脍炙段文昌。

书生作郡太迂阔,理财听讼俱非长。

吾君若问何以治,堂复韩蔡祠秦姜。

今才五日京兆耳,眷此陈迹犹未忘。

但愿兹堂日安静,名与国寿俱无疆。

拼音

duān míng zhī sūn zì zi qiáng,yín gōu tiě huà chuán yí fāng。

xī nián zuò jùn gǔ píng hǎi,dà bǐ qīn shū ān jìng táng。

zì cóng xuān hé zhì qián dào,zì yǔ lún huàn zhēng guāng máng。

yī cháo hū zāo sú yǎn bái,huǐ miè míng xìng shēn mái cáng。

wǒ lái sōu fǎng jiǔ nǎi huò,lǎo bīng jù wèi qǐn chù chuáng。

dí chú wǔ zài chén tǔ miàn,zì xiàng táng shàng zēng jī áng。

zǔ wèi dì yī sūn shì shì,shū yǒu jiā fǎ chēng pú yáng。

tǐ jù wàn ān pǒ xióng zhuàng,bǎng yǔ zhōng xiàn tóng áo xiáng。

yīn zhī wén zì nǎi zhì bǎo,yī shí zhī è yōng hé shāng。

shí gǔ wén yǒu guǐ shén hù,huái xī bēi bìng rì yuè guāng。

qǐ róng mǐn miè bào qín huǒ,shuí kěn kuài zhì duàn wén chāng。

shū shēng zuò jùn tài yū kuò,lǐ cái tīng sòng jù fēi zhǎng。

wú jūn ruò wèn hé yǐ zhì,táng fù hán cài cí qín jiāng。

jīn cái wǔ rì jīng zhào ěr,juàn cǐ chén jì yóu wèi wàng。

dàn yuàn zī táng rì ān jìng,míng yǔ guó shòu jù wú jiāng。

作者介绍

王十朋

宋 · 1112年 - 1171年

宋温州乐清人,字龟龄,号梅溪。高宗绍兴二十七年进士第一。官秘书郎。曾数次建议整顿朝政,起用抗金将领。孝宗立,累官侍御史,力陈抗金恢复之计。历知饶、夔、湖、泉诸州,救灾除弊,有治绩,时人绘像而祠之。卒谥忠文。有《梅溪集》等。

查看全部作品 →