众乐亭

使君新自四明归,邀我同为众乐诗。

山川可爱惜不见,昼想夕思心为罢。

恍然神遇若有得,赍身乃在天之涯。

涨海连空四无岸,天吴却坐鲛人观。

以手挥弄日月丹,能令桑田变弥漫。

海边偶到山城中,山城二月多春风。

牛羊闲暇夕阳晚,楼阁参差朝雾浓。

一泓山溜佛头绿,环以翠屏屏六曲。

人烟扰扰事嬉游,落花啼鸟更汀洲。

中为台榭斗十二,上有藻井排文楸。

旁人指点此何许,云是四明行乐处。

此乐为民非为身,始是集贤钱使君。

使君风韵谁之比,政事次公诗短李。

醉凭熊轼劝耕畴,狂取螺杯翻舞袂。

侬爱使君君勿归,诏书夺之知何为。

闻侍玉皇香案侧,银台深阻无消息。

意迷却悟坐空斋,忽省君诗昨日来。

叠纸为君书所见,不知众乐诚然哉。

拼音

shǐ jūn xīn zì sì míng guī,yāo wǒ tóng wèi zhòng lè shī。

shān chuān kě ài xī bù jiàn,zhòu xiǎng xī sī xīn wèi bà。

huǎng rán shén yù ruò yǒu dé,jī shēn nǎi zài tiān zhī yá。

zhǎng hǎi lián kōng sì wú àn,tiān wú què zuò jiāo rén guān。

yǐ shǒu huī nòng rì yuè dān,néng lìng sāng tián biàn mí màn。

hǎi biān ǒu dào shān chéng zhōng,shān chéng èr yuè duō chūn fēng。

niú yáng xián xiá xī yáng wǎn,lóu gé cān chà cháo wù nóng。

yī hóng shān liū fú tóu lǜ,huán yǐ cuì píng píng liù qū。

rén yān rǎo rǎo shì xī yóu,luò huā tí niǎo gèng tīng zhōu。

zhōng wèi tái xiè dòu shí èr,shàng yǒu zǎo jǐng pái wén qiū。

páng rén zhǐ diǎn cǐ hé xǔ,yún shì sì míng xíng lè chù。

cǐ lè wèi mín fēi wèi shēn,shǐ shì jí xián qián shǐ jūn。

shǐ jūn fēng yùn shuí zhī bǐ,zhèng shì cì gōng shī duǎn lǐ。

zuì píng xióng shì quàn gēng chóu,kuáng qǔ luó bēi fān wǔ mèi。

nóng ài shǐ jūn jūn wù guī,zhào shū duó zhī zhī hé wèi。

wén shì yù huáng xiāng àn cè,yín tái shēn zǔ wú xiāo xī。

yì mí què wù zuò kōng zhāi,hū shěng jūn shī zuó rì lái。

dié zhǐ wèi jūn shū suǒ jiàn,bù zhī zhòng lè chéng rán zāi。

作者介绍

吴充

宋 · 1021年 - 1080年

宋建州浦城人,字冲卿。吴育弟。仁宗宝元元年进士。为国子监直讲、吴王宫教授,以严见惮,作《六箴》以献。历京西、淮南、河东转运使。英宗立,权盐铁副使。神宗即位,为知制诰、同知谏院。河北水灾、地震,为安抚使、进检校太傅、枢密使,代王安石为同中书门下平章事。虽与安石连姻而不同意其变法。数遭同列困毁,罢为观文殿大学士、西太一宫使。

查看全部作品 →