西山孝子吟

君不见东京茅季伟,布褐躬耕具甘旨。烹鸡馈母供晨羞,却办草蔬为客礼。

北州高士郭林宗,一见惊嗟不能已。又不见唐朝董邵南,穷居行义无与比。

朝耕夜读养双亲,孝格天翁降祥祉。一时好事昌黎公,为作启诗歌盛美。

两君制行固已奇,姓名自足垂千祀。更有高贤为发挥,至今赫然在人耳。

几年见说西山汪,信义当时表闾里。只今家虽四壁空,却有贤孙祖风似。

力田养亲孝行高,千载董茅同一轨。孑然只影无妻儿,手自耔耘供滫瀡。

乃翁丧明三十年,膝下承颜不离跬。三时但务亲耕锄,一日何曾入城市。

朝朝敬问衣燠寒,旦旦谨察食丰菲。一畦早韭登春盘,五母黄鸡荐秋黍。

尽心自足为亲欢,岂必三牲八珍侈。谨身百不贻亲忧,父子熙熙和气里。

翁目虽瞽翁心怡,八十庞眉反儿齿。迩来瓶粟颇不悭,积善固宜天相只。

乡闾咏叹同一声,养志如君能有几。人有诗书君未学,我谓如君真学矣。

孝弟是乃百行先,为仁每必从此始。世人有亲不能养,浪著儒冠诚可耻。

何如汪君贫窭中,卓然合此秉彝理。拱辰山人孝义家,冰鉴可与郭韩拟。

闻君之风喜欲颠,挥洒龙蛇忽盈纸。诸君自感声气同,杂以清商间流徵。

既经名胜文发扬,一日传夸满桑梓。我虽病倦愧不文,亦作长谣绍貂尾。

安得是邦贤使君,特为蜚笺启丹扆。峨峨双表旌高门,题作西山汪孝子。

名配此山长不穷,来者人人为兴起。

拼音

jūn bù jiàn dōng jīng máo jì wěi,bù hè gōng gēng jù gān zhǐ。pēng jī kuì mǔ gōng chén xiū,què bàn cǎo shū wèi kè lǐ。

běi zhōu gāo shì guō lín zōng,yī jiàn jīng jiē bù néng yǐ。yòu bù jiàn táng cháo dǒng shào nán,qióng jū xíng yì wú yǔ bǐ。

cháo gēng yè dú yǎng shuāng qīn,xiào gé tiān wēng jiàng xiáng zhǐ。yī shí hǎo shì chāng lí gōng,wèi zuò qǐ shī gē shèng měi。

liǎng jūn zhì xíng gù yǐ qí,xìng míng zì zú chuí qiān sì。gèng yǒu gāo xián wèi fā huī,zhì jīn hè rán zài rén ěr。

jǐ nián jiàn shuō xī shān wāng,xìn yì dāng shí biǎo lǘ lǐ。zhǐ jīn jiā suī sì bì kōng,què yǒu xián sūn zǔ fēng shì。

lì tián yǎng qīn xiào xíng gāo,qiān zài dǒng máo tóng yī guǐ。jié rán zhǐ yǐng wú qī ér,shǒu zì zǐ yún gōng xiǔ suǐ。

nǎi wēng sàng míng sān shí nián,xī xià chéng yán bù lí kuǐ。sān shí dàn wù qīn gēng chú,yī rì hé céng rù chéng shì。

cháo cháo jìng wèn yī yù hán,dàn dàn jǐn chá shí fēng fēi。yī qí zǎo jiǔ dēng chūn pán,wǔ mǔ huáng jī jiàn qiū shǔ。

jǐn xīn zì zú wèi qīn huān,qǐ bì sān shēng bā zhēn chǐ。jǐn shēn bǎi bù yí qīn yōu,fù zi xī xī hé qì lǐ。

wēng mù suī gǔ wēng xīn yí,bā shí páng méi fǎn ér chǐ。ěr lái píng sù pǒ bù qiān,jī shàn gù yí tiān xiāng zhǐ。

xiāng lǘ yǒng tàn tóng yī shēng,yǎng zhì rú jūn néng yǒu jǐ。rén yǒu shī shū jūn wèi xué,wǒ wèi rú jūn zhēn xué yǐ。

xiào dì shì nǎi bǎi xíng xiān,wèi rén měi bì cóng cǐ shǐ。shì rén yǒu qīn bù néng yǎng,làng zhù rú guān chéng kě chǐ。

hé rú wāng jūn pín jù zhōng,zhuó rán hé cǐ bǐng yí lǐ。gǒng chén shān rén xiào yì jiā,bīng jiàn kě yǔ guō hán nǐ。

wén jūn zhī fēng xǐ yù diān,huī sǎ lóng shé hū yíng zhǐ。zhū jūn zì gǎn shēng qì tóng,zá yǐ qīng shāng jiān liú zhēng。

jì jīng míng shèng wén fā yáng,yī rì chuán kuā mǎn sāng zǐ。wǒ suī bìng juàn kuì bù wén,yì zuò zhǎng yáo shào diāo wěi。

ān dé shì bāng xián shǐ jūn,tè wèi fēi jiān qǐ dān yǐ。é é shuāng biǎo jīng gāo mén,tí zuò xī shān wāng xiào zi。

míng pèi cǐ shān zhǎng bù qióng,lái zhě rén rén wèi xīng qǐ。

作者介绍

何基

宋 · 1188年 - 1269年

宋婺州金华人,字子恭,号北山。受业于黄干,得亲传朱熹之学。淳固笃实,从学者众。其学虽本于朱熹,然多发明新意。主张治学立志贵坚,规模贵大。屡被诏旨征聘,皆不出。所编《大学发挥》、《中庸发挥》等,采辑精严,号称“朱学津梁”。有《何北山遗集》。

查看全部作品 →