次韵邢怀正

仙人薄蓬莱,乘槎度河浒。

旧观桑田变,今访钟山古。

驾言出东门,恍若之帝所。

朝曦霁青霜,枫叶落红雨。

亭亭望浮图,隐隐插天宇。

坡垂北溟鳌,石卧南山虎。

遥闻饭后钟,绝胜紞如鼓。

恭惟布金地,草木谁敢侮。

孤芳破冰雪,喜见梅萼吐。

同游皆大雅,缁素竞先睹。

巾车似元亮,漱石杂孙楚。

相将挹灵泉,何用照牛渚。

西方化人国,未觉道修阻。

法筵盛龙象,一一会心侣。

茗碗散午梦,蒲团便软语。

悬知雨花社,重辩风幡舞。

相投甚针芥,味道真酪乳。

从来草堂灵,俗驾回吾祖。

况如云仍辈,么么那复数。

后车倘许随,未羡黄金坞。

拼音

xiān rén báo péng lái,chéng chá dù hé hǔ。

jiù guān sāng tián biàn,jīn fǎng zhōng shān gǔ。

jià yán chū dōng mén,huǎng ruò zhī dì suǒ。

cháo xī jì qīng shuāng,fēng yè luò hóng yǔ。

tíng tíng wàng fú tú,yǐn yǐn chā tiān yǔ。

pō chuí běi míng áo,shí wò nán shān hǔ。

yáo wén fàn hòu zhōng,jué shèng dǎn rú gǔ。

gōng wéi bù jīn dì,cǎo mù shuí gǎn wǔ。

gū fāng pò bīng xuě,xǐ jiàn méi è tǔ。

tóng yóu jiē dà yǎ,zī sù jìng xiān dǔ。

jīn chē shì yuán liàng,shù shí zá sūn chǔ。

xiāng jiāng yì líng quán,hé yòng zhào niú zhǔ。

xī fāng huà rén guó,wèi jué dào xiū zǔ。

fǎ yán shèng lóng xiàng,yī yī huì xīn lǚ。

míng wǎn sàn wǔ mèng,pú tuán biàn ruǎn yǔ。

xuán zhī yǔ huā shè,zhòng biàn fēng fān wǔ。

xiāng tóu shén zhēn jiè,wèi dào zhēn lào rǔ。

cóng lái cǎo táng líng,sú jià huí wú zǔ。

kuàng rú yún réng bèi,me me nà fù shù。

hòu chē tǎng xǔ suí,wèi xiàn huáng jīn wù。

作者介绍

周必大

宋 · 1126年 - 1204年

宋吉州庐陵人,字子充,又字洪道,号省斋居士,晚号平园老叟。高宗绍兴二十一年进士。授徽州户曹,累迁监察御史。孝宗即位,除起居郎,应诏上十事,皆切时弊。权给事中,缴驳不避权幸。后任枢密使,创诸军点试法。淳熙十四年,拜右丞相,进左丞相。光宗时,封益国公。遭弹劾,出判潭州。宁宗初,以少傅致仕。卒谥文忠。工文词,有《玉堂类稿》、《玉堂杂记》、《平园集》、《省斋集》等八十一种,后人汇为《益国周文忠公全集》。(⊙《攻愧集》卷九四神道碑》

查看全部作品 →