禁林宴会之什

红药深严肃广筵,嘉招仍许厕群仙。

忽窥宸翰云龙动,乍揭天辞日月悬。

散作楷模争宝惜,永刊金石共流传。

况当枚马从容地,仍集班扬侍从贤。

敢窃休明为盛观,愿陈风咏播薰弦。

不辞胜引承欢醉,长洽升平亿万年。

拼音

hóng yào shēn yán sù guǎng yán,jiā zhāo réng xǔ cè qún xiān。

hū kuī chén hàn yún lóng dòng,zhà jiē tiān cí rì yuè xuán。

sàn zuò kǎi mó zhēng bǎo xī,yǒng kān jīn shí gòng liú chuán。

kuàng dāng méi mǎ cóng róng dì,réng jí bān yáng shì cóng xián。

gǎn qiè xiū míng wèi shèng guān,yuàn chén fēng yǒng bō xūn xián。

bù cí shèng yǐn chéng huān zuì,zhǎng qià shēng píng yì wàn nián。

作者介绍

潘慎修

宋 · 937年 - 1005年

宋兴化军莆田人,字成德,一作德成。以父任入仕南唐至起居舍人。入宋,授太子右赞善大夫,累进知直秘阁。真宗朝同修起居注,擢右谏议大夫、翰林侍读学士。善弈棋,太宗屡召对弈,因进所著《棋说》。博涉文史,多读道书,善清谈,士大夫推其素尚。

查看全部作品 →