地动联句

大荒孟冬月,末旬高舂时。

日腹昏盲伥,风口鸣呜咿。

万灵困阴戚,百植嗟阳衰。

浓寒有胜气,天冻无败期。

六指忽摇拽,群蹠初奔驰。

丸铜落蟾吻,始异张浑仪。

列宿犯天纪,预念汉志辞。

民甍函鼓舞,禁堞强崩离。

坐骇市声死,立怖人足踦。

坦途重车偾,急传壮马敧。

陵阜动抚手,砾块当扬箕。

停污有乱浪,僵木无静枝。

众喙不暇息,沓嶂惊欲飞。

踊塔撼铎碎,安流荡舟疲。

倒壶丧午漏,颠巢骇眠鸱。

居人眩眸子,行客劳髑儿。

南北顿倏忽,西东播戎夷。

四镇一毛重,百川寸涔微。

斗薮不知大,轩干主者谁。

共工岂复怒,富妪安得为。

宁无折轴患,顿易崩山悲。

众蛰不安土,群毛难丽皮。

惊者去靡所,仆或如见挤。

轰雷下檐瓦,决玉倾仓粢。

双颠太室吻,四跃宸庭螭。

万宇变旋室,百城如转机。

念此大灾患,必由政瑕疵。

胜社勇厥气,孤阳病其威。

传是下乘上,亦曰尊屈卑。

夫惟至静者,犹不可保之。

况乃易动物,何以能自持。

高者恐颠坠,下者当镇绥。

天戒岂得慢,肉食宜自思。

变省孽可息,损降祸可违。

愿进小臣语,兼为丹扆规。

伟哉聪明主,勿遗地动诗。

拼音

dà huāng mèng dōng yuè,mò xún gāo chōng shí。

rì fù hūn máng chāng,fēng kǒu míng wū yī。

wàn líng kùn yīn qī,bǎi zhí jiē yáng shuāi。

nóng hán yǒu shèng qì,tiān dòng wú bài qī。

liù zhǐ hū yáo zhuāi,qún zhí chū bēn chí。

wán tóng luò chán wěn,shǐ yì zhāng hún yí。

liè sù fàn tiān jì,yù niàn hàn zhì cí。

mín méng hán gǔ wǔ,jìn dié qiáng bēng lí。

zuò hài shì shēng sǐ,lì bù rén zú yǐ。

tǎn tú zhòng chē fèn,jí chuán zhuàng mǎ jī。

líng fù dòng fǔ shǒu,lì kuài dāng yáng jī。

tíng wū yǒu luàn làng,jiāng mù wú jìng zhī。

zhòng huì bù xiá xī,dá zhàng jīng yù fēi。

yǒng tǎ hàn duó suì,ān liú dàng zhōu pí。

dào hú sàng wǔ lòu,diān cháo hài mián chī。

jū rén xuàn móu zi,xíng kè láo dú ér。

nán běi dùn shū hū,xī dōng bō róng yí。

sì zhèn yī máo zhòng,bǎi chuān cùn cén wēi。

dòu sǒu bù zhī dà,xuān gàn zhǔ zhě shuí。

gòng gōng qǐ fù nù,fù yù ān dé wèi。

níng wú zhé zhóu huàn,dùn yì bēng shān bēi。

zhòng zhé bù ān tǔ,qún máo nán lì pí。

jīng zhě qù mí suǒ,pū huò rú jiàn jǐ。

hōng léi xià yán wǎ,jué yù qīng cāng zī。

shuāng diān tài shì wěn,sì yuè chén tíng chī。

wàn yǔ biàn xuán shì,bǎi chéng rú zhuǎn jī。

niàn cǐ dà zāi huàn,bì yóu zhèng xiá cī。

shèng shè yǒng jué qì,gū yáng bìng qí wēi。

chuán shì xià chéng shàng,yì yuē zūn qū bēi。

fū wéi zhì jìng zhě,yóu bù kě bǎo zhī。

kuàng nǎi yì dòng wù,hé yǐ néng zì chí。

gāo zhě kǒng diān zhuì,xià zhě dāng zhèn suí。

tiān jiè qǐ dé màn,ròu shí yí zì sī。

biàn shěng niè kě xī,sǔn jiàng huò kě wéi。

yuàn jìn xiǎo chén yǔ,jiān wèi dān yǐ guī。

wěi zāi cōng míng zhǔ,wù yí dì dòng shī。

作者介绍

苏舜元

宋 · 1006年 - 1054年

宋绵州盐泉人,字才翁。苏易简孙。仁宗天圣七年赐进士出身。明道中为扶沟主簿,出粟救济饥荒。景祐四年知咸平县,迁殿中丞,移知眉州,屡上书陈御西夏方略。庆历三年改太常博士,出为福建路提点刑狱,移京西、河东、两浙。皇祐元年知扬州,官至尚书度支员外郎、三司度支判官。莅官办事果决,所至裁制强黠。为人精悍任气节,诗歌豪健,尤善草书。

查看全部作品 →