安适轩 唐最 宋 卧听潮音坐看山,烟萝静处闭禅关。都将物外红尘隔,占得壶中白日闲。吟罢寒猿号木末,定回清磬落云间。高僧隐几无馀事,应笑劳生去又还。 拼音 wò tīng cháo yīn zuò kàn shān,yān luó jìng chù bì chán guān。dōu jiāng wù wài hóng chén gé,zhàn dé hú zhōng bái rì xián。yín bà hán yuán hào mù mò,dìng huí qīng qìng luò yún jiān。gāo sēng yǐn jǐ wú yú shì,yīng xiào láo shēng qù yòu hái。 作者介绍 唐 唐最 宋 · ? - ? 唐最,字梦得,怀安(今福建福州西南)人。神宗元丰二年(一○七九)进士(《淳熙三山志》卷二六)。徽宗政和中提点兖州东岳观(《宋会要辑稿》职官六八之三三)。 查看全部作品 →