方壶自咏

白昼常陪俗,清宵得养魂。

几时成草屋,终日掩柴门。

事迫文方出,身闲道始尊。

世方怀祖逖,吾已吊刘琨。

拼音

bái zhòu cháng péi sú,qīng xiāo dé yǎng hún。

jǐ shí chéng cǎo wū,zhōng rì yǎn chái mén。

shì pò wén fāng chū,shēn xián dào shǐ zūn。

shì fāng huái zǔ tì,wú yǐ diào liú kūn。

作者介绍

汪莘

宋 · ? - ?

宋抚州临川人,字叔野。汪革弟。高宗建炎二年进士。为吕希哲门人,学行亚于其兄。喜为诗歌,斋名归愚。为洪州推官。卒年七十余。有《归愚集》。

查看全部作品 →