春怀

夹钟应和气,和气到天中。

半为枝间绿,半作水上红。

杖策南野际,鹳鹤摩苍穹。

君子有本性,不受外物攻。

那能学攀桂,俯首嫦娥宫。

竦身摄倒景,与子凌刚风。

参旗一以展,欃抢避其锋。

举瓢酌云将,歌诗谢鸿蒙。

拼音

jiā zhōng yīng hé qì,hé qì dào tiān zhōng。

bàn wèi zhī jiān lǜ,bàn zuò shuǐ shàng hóng。

zhàng cè nán yě jì,guàn hè mó cāng qióng。

jūn zi yǒu běn xìng,bù shòu wài wù gōng。

nà néng xué pān guì,fǔ shǒu cháng é gōng。

sǒng shēn shè dào jǐng,yǔ zi líng gāng fēng。

cān qí yī yǐ zhǎn,chán qiǎng bì qí fēng。

jǔ piáo zhuó yún jiāng,gē shī xiè hóng méng。

作者介绍

汪莘

宋 · ? - ?

宋抚州临川人,字叔野。汪革弟。高宗建炎二年进士。为吕希哲门人,学行亚于其兄。喜为诗歌,斋名归愚。为洪州推官。卒年七十余。有《归愚集》。

查看全部作品 →