山行

白沙素石净无泥,橘刺藤梢已不迷。

牛放远山连雁鹜,蛙鸣废沼下凫鹥。

终年去国空弹铗,尽日看云且杖藜。

久客诸侯成底事,幸逢宽政免推挤。

拼音

bái shā sù shí jìng wú ní,jú cì téng shāo yǐ bù mí。

niú fàng yuǎn shān lián yàn wù,wā míng fèi zhǎo xià fú yī。

zhōng nián qù guó kōng dàn jiá,jǐn rì kàn yún qiě zhàng lí。

jiǔ kè zhū hóu chéng dǐ shì,xìng féng kuān zhèng miǎn tuī jǐ。

作者介绍

晁公溯

宋 · ? - ?

宋济州巨野人,字子西。晁公武弟。高宗绍兴八年进士。以文章闻名于时。官至朝奉大夫。有《嵩山居士集》。

查看全部作品 →