寄泸南子止兄

二年立王朝,忽然厌承明。

受诏予印绶,复作江阳行。

地当周五侯,秩视汉九卿。

边清尘不扬,主圣时自平。

上堂簪履集,出门笳鼓鸣。

想亦多宴乐,鼓瑟兼吹笙。

吏民更相戒,岂敢烦敲榜。

田间黄发叟,闻此叹且惊。

触眼未尝见,不毛今亦耕。

拼音

èr nián lì wáng cháo,hū rán yàn chéng míng。

shòu zhào yǔ yìn shòu,fù zuò jiāng yáng xíng。

dì dāng zhōu wǔ hóu,zhì shì hàn jiǔ qīng。

biān qīng chén bù yáng,zhǔ shèng shí zì píng。

shàng táng zān lǚ jí,chū mén jiā gǔ míng。

xiǎng yì duō yàn lè,gǔ sè jiān chuī shēng。

lì mín gèng xiāng jiè,qǐ gǎn fán qiāo bǎng。

tián jiān huáng fā sǒu,wén cǐ tàn qiě jīng。

chù yǎn wèi cháng jiàn,bù máo jīn yì gēng。

作者介绍

晁公溯

宋 · ? - ?

宋济州巨野人,字子西。晁公武弟。高宗绍兴八年进士。以文章闻名于时。官至朝奉大夫。有《嵩山居士集》。

查看全部作品 →