得东南书报乱后东都故居犹存而州北松槚亦无毁者

旄头光垂北风起,胡沙漫漫暗天地。翠华清晓巡朔方,咸阳宫殿生荆杞。

胡儿解鞍留汉土,凝碧池头日歌舞。一朝忽弃洪河南,来归舆图丞相府。

当初乱离谁料此,南北中分指淮水。天暌地隔十五年,不知中原复何似。

至今兵罢关泥开,始有北客中原来。历言王侯故第宅,瓦砾半在高台摧。

最怜长杨与宣曲,树木荒凉迷御宿。上林苑废花自开,辇路春回草还绿。

宫中千门万户空,兽扉凝尘生网虫。遗民相对向天泣,耳冷不闻长乐钟。

外城白昼无人行,当道往往狐狸鸣。天阴日暮闻鬼哭,万家经乱今一存。

呜呼上帝白玉京,繁华扫地令人惊。此生复识太平象,不及百年终未能。

世人宁有金石坚,定恐不见全盛年。出门恍惚忘南北,故国何在山连天。

岂意扬雄一区宅,城破萧条尚如昔。闭门风雨长蓬蒿,榱桷多年亦倾侧。

户牖尚带沙场尘,小儿犹学胡笳声。四邻半已易新主,存者无复当时人。

城北凄凉九原路,往往停车不忍去。幸无樵牧犯松柏,那有鲜卑护置墓。

春风冢木生苍烟,北望拜泣还欣然。向来艰难谁得免,独我获此真天怜。

君不见开成相国玉杯第,甘露变兴巢亦毁。又不见骊山筑坟葬祖龙,牧儿盗入焚其中。

儒生虑远无后忧,生居敝庐死山丘。五世相传盖有道,中无所欲人何求。

迩来天涯倦为客,角巾行卜东归日。里中耆旧今已无,忍听邻人更吹笛。

拼音

máo tóu guāng chuí běi fēng qǐ,hú shā màn màn àn tiān dì。cuì huá qīng xiǎo xún shuò fāng,xián yáng gōng diàn shēng jīng qǐ。

hú ér jiě ān liú hàn tǔ,níng bì chí tóu rì gē wǔ。yī cháo hū qì hóng hé nán,lái guī yú tú chéng xiāng fǔ。

dāng chū luàn lí shuí liào cǐ,nán běi zhōng fēn zhǐ huái shuǐ。tiān kuí dì gé shí wǔ nián,bù zhī zhōng yuán fù hé shì。

zhì jīn bīng bà guān ní kāi,shǐ yǒu běi kè zhōng yuán lái。lì yán wáng hóu gù dì zhái,wǎ lì bàn zài gāo tái cuī。

zuì lián zhǎng yáng yǔ xuān qū,shù mù huāng liáng mí yù sù。shàng lín yuàn fèi huā zì kāi,niǎn lù chūn huí cǎo hái lǜ。

gōng zhōng qiān mén wàn hù kōng,shòu fēi níng chén shēng wǎng chóng。yí mín xiāng duì xiàng tiān qì,ěr lěng bù wén zhǎng lè zhōng。

wài chéng bái zhòu wú rén xíng,dāng dào wǎng wǎng hú lí míng。tiān yīn rì mù wén guǐ kū,wàn jiā jīng luàn jīn yī cún。

wū hū shàng dì bái yù jīng,fán huá sǎo dì lìng rén jīng。cǐ shēng fù shí tài píng xiàng,bù jí bǎi nián zhōng wèi néng。

shì rén níng yǒu jīn shí jiān,dìng kǒng bù jiàn quán shèng nián。chū mén huǎng hū wàng nán běi,gù guó hé zài shān lián tiān。

qǐ yì yáng xióng yī qū zhái,chéng pò xiāo tiáo shàng rú xī。bì mén fēng yǔ zhǎng péng hāo,cuī jué duō nián yì qīng cè。

hù yǒu shàng dài shā chǎng chén,xiǎo ér yóu xué hú jiā shēng。sì lín bàn yǐ yì xīn zhǔ,cún zhě wú fù dāng shí rén。

chéng běi qī liáng jiǔ yuán lù,wǎng wǎng tíng chē bù rěn qù。xìng wú qiáo mù fàn sōng bǎi,nà yǒu xiān bēi hù zhì mù。

chūn fēng zhǒng mù shēng cāng yān,běi wàng bài qì hái xīn rán。xiàng lái jiān nán shuí dé miǎn,dú wǒ huò cǐ zhēn tiān lián。

jūn bù jiàn kāi chéng xiāng guó yù bēi dì,gān lù biàn xīng cháo yì huǐ。yòu bù jiàn lí shān zhù fén zàng zǔ lóng,mù ér dào rù fén qí zhōng。

rú shēng lǜ yuǎn wú hòu yōu,shēng jū bì lú sǐ shān qiū。wǔ shì xiāng chuán gài yǒu dào,zhōng wú suǒ yù rén hé qiú。

ěr lái tiān yá juàn wèi kè,jiǎo jīn xíng bo dōng guī rì。lǐ zhōng qí jiù jīn yǐ wú,rěn tīng lín rén gèng chuī dí。

作者介绍

晁公溯

宋 · ? - ?

宋济州巨野人,字子西。晁公武弟。高宗绍兴八年进士。以文章闻名于时。官至朝奉大夫。有《嵩山居士集》。

查看全部作品 →