题赵诚甫养恬轩

本朝流泽长,后世多宗英。

故老称先王,往往如咸平。

及见后来秀,亦皆有典刑。

辟疆好清静,虽仕不近名。

每笑黄须儿,鞍马勤远征。

功成不过侯,弹雀良自轻。

养恬一室内,尤见避世情。

帝欲睦其族,赐禄恩甚荣。

不烦亲指呼,卧护铃下兵。

优游有馀乐,轩窗亦虚明。

客来愿置醴,庶无忘穆生。

拼音

běn cháo liú zé zhǎng,hòu shì duō zōng yīng。

gù lǎo chēng xiān wáng,wǎng wǎng rú xián píng。

jí jiàn hòu lái xiù,yì jiē yǒu diǎn xíng。

pì jiāng hǎo qīng jìng,suī shì bù jìn míng。

měi xiào huáng xū ér,ān mǎ qín yuǎn zhēng。

gōng chéng bù guò hóu,dàn què liáng zì qīng。

yǎng tián yī shì nèi,yóu jiàn bì shì qíng。

dì yù mù qí zú,cì lù ēn shén róng。

bù fán qīn zhǐ hū,wò hù líng xià bīng。

yōu yóu yǒu yú lè,xuān chuāng yì xū míng。

kè lái yuàn zhì lǐ,shù wú wàng mù shēng。

作者介绍

晁公溯

宋 · ? - ?

宋济州巨野人,字子西。晁公武弟。高宗绍兴八年进士。以文章闻名于时。官至朝奉大夫。有《嵩山居士集》。

查看全部作品 →