岁晏

岁晏天益寒,短景殊未长。

晓日出愈迟,翳翳迷扶桑。

微阳不破雾,仿佛光有芒。

开门视屋瓦,北风吹朝霜。

起坐拥寒炉,束带指已僵。

灰中见宿火,晶荧无馀光。

天寒不可出,墐户宜深藏。

朝衙不敢后,敛板趋公堂。

归来日正出,临阶负朝阳。

兹晨暂自适,明朝殊未央。

拼音

suì yàn tiān yì hán,duǎn jǐng shū wèi zhǎng。

xiǎo rì chū yù chí,yì yì mí fú sāng。

wēi yáng bù pò wù,fǎng fú guāng yǒu máng。

kāi mén shì wū wǎ,běi fēng chuī cháo shuāng。

qǐ zuò yōng hán lú,shù dài zhǐ yǐ jiāng。

huī zhōng jiàn sù huǒ,jīng yíng wú yú guāng。

tiān hán bù kě chū,jìn hù yí shēn cáng。

cháo yá bù gǎn hòu,liǎn bǎn qū gōng táng。

guī lái rì zhèng chū,lín jiē fù cháo yáng。

zī chén zàn zì shì,míng cháo shū wèi yāng。

作者介绍

晁公溯

宋 · ? - ?

宋济州巨野人,字子西。晁公武弟。高宗绍兴八年进士。以文章闻名于时。官至朝奉大夫。有《嵩山居士集》。

查看全部作品 →