赠师传郎

盘石山深鸟相呼,常忧草木侵樵苏。

子孙存者亦牢落,安得上冢来鸿胪。

忆初起家声烜赫,翰林主人嗟莫及。

只今若使翁不亡,再试南宫期第一。

传郎十四如我长,骨骼已似能文章。

阿翁穿杨有旧箭,传乎勉力不可忘。

拼音

pán shí shān shēn niǎo xiāng hū,cháng yōu cǎo mù qīn qiáo sū。

zi sūn cún zhě yì láo luò,ān dé shàng zhǒng lái hóng lú。

yì chū qǐ jiā shēng xuǎn hè,hàn lín zhǔ rén jiē mò jí。

zhǐ jīn ruò shǐ wēng bù wáng,zài shì nán gōng qī dì yī。

chuán láng shí sì rú wǒ zhǎng,gǔ gé yǐ shì néng wén zhāng。

ā wēng chuān yáng yǒu jiù jiàn,chuán hū miǎn lì bù kě wàng。

作者介绍

晁公溯

宋 · ? - ?

宋济州巨野人,字子西。晁公武弟。高宗绍兴八年进士。以文章闻名于时。官至朝奉大夫。有《嵩山居士集》。

查看全部作品 →