赠僧仁泽

温温白玉璞,楚楚秋兰香。

胡为乎此中,纸帐柏子房。

诗书岂不仁,宿念落渺茫。

况有白渺亲,朝露争馀光。

时复一回首,云飞青天长。

人生能几何,世事那能量。

不观身上衣,昔缁今已黄。

我亦何心者,邂逅成感伤。

飒然清风来,欲言言已忘。

拼音

wēn wēn bái yù pú,chǔ chǔ qiū lán xiāng。

hú wèi hū cǐ zhōng,zhǐ zhàng bǎi zi fáng。

shī shū qǐ bù rén,sù niàn luò miǎo máng。

kuàng yǒu bái miǎo qīn,cháo lù zhēng yú guāng。

shí fù yī huí shǒu,yún fēi qīng tiān zhǎng。

rén shēng néng jǐ hé,shì shì nà néng liàng。

bù guān shēn shàng yī,xī zī jīn yǐ huáng。

wǒ yì hé xīn zhě,xiè hòu chéng gǎn shāng。

sà rán qīng fēng lái,yù yán yán yǐ wàng。

作者介绍

陈著

宋 · 1214年 - 1297年

宋庆元鄞县人,字子微,号本堂。理宗宝祐四年进士。贾似道讽其及门,不应。后知嵊县。嵊为戚畹所居,有司不得行政十七年,著独持风裁,威令肃然。迁官,嵊民祖帐塞路,达城固岭上,因改名“陈公岭”。宋亡,隐居四明山,自号“嵩溪遗耄”。有《本堂集》。

查看全部作品 →