黄筌画金盆鸽孟蜀屏风者也一首

孟氏观阙尝鲜新,虬虬栱桷翔青冥。

可怜当年百事足,鬼眼未遽窥高明。

铺首仓琅百楼耸,宝帘珠带关银屏。

风台露榭敞锦缬,朝朝暮暮吹竽笙。

鹅溪白茧冰雪清,黄史舐笔研丹青。

屏间观者诚粲者,醉颊融暖兰膏匀。

金盘滴取宫桃露,点?铅朱三昧处。

融怡宿粉晕娇红,一片辞枝三月暮。

妙趣忘言心独睹,花好更教宫女妒。

彩翎降趾戏宫廷,啄哺驯和谢笼籞。

蹠石窥盆刷羽仪,天乐凤箫鶱欲举。

智者创物仁者守,何嗟及矣何追咎。

当时高岸尚微茫,零落萍蓬入谁手。

华堂粉壁倚叉竿,五十年前亡是叟。

细说盈亏阅今古,我曹知爱当知恶。

此间风韵出成都,花上杜鹃啼最苦。

见之坐右久弥新,咄咄庸工难与语。

拼音

mèng shì guān quē cháng xiān xīn,qiú qiú gǒng jué xiáng qīng míng。

kě lián dāng nián bǎi shì zú,guǐ yǎn wèi jù kuī gāo míng。

pù shǒu cāng láng bǎi lóu sǒng,bǎo lián zhū dài guān yín píng。

fēng tái lù xiè chǎng jǐn xié,cháo cháo mù mù chuī yú shēng。

é xī bái jiǎn bīng xuě qīng,huáng shǐ shì bǐ yán dān qīng。

píng jiān guān zhě chéng càn zhě,zuì jiá róng nuǎn lán gāo yún。

jīn pán dī qǔ gōng táo lù,diǎn niǎn qiān zhū sān mèi chù。

róng yí sù fěn yūn jiāo hóng,yī piàn cí zhī sān yuè mù。

miào qù wàng yán xīn dú dǔ,huā hǎo gèng jiào gōng nǚ dù。

cǎi líng jiàng zhǐ xì gōng tíng,zhuó bǔ xùn hé xiè lóng yù。

zhí shí kuī pén shuā yǔ yí,tiān lè fèng xiāo xiān yù jǔ。

zhì zhě chuàng wù rén zhě shǒu,hé jiē jí yǐ hé zhuī jiù。

dāng shí gāo àn shàng wēi máng,líng luò píng péng rù shuí shǒu。

huá táng fěn bì yǐ chā gān,wǔ shí nián qián wáng shì sǒu。

xì shuō yíng kuī yuè jīn gǔ,wǒ cáo zhī ài dāng zhī è。

cǐ jiān fēng yùn chū chéng dōu,huā shàng dù juān tí zuì kǔ。

jiàn zhī zuò yòu jiǔ mí xīn,duō duō yōng gōng nán yǔ yǔ。

作者介绍

苏籀

宋 · 1091年 - ?

宋眉州眉山人,字仲滋。苏迟子。事亲孝,仅十余岁,侍祖辙于颍昌九年,未尝去侧。以祖荫官陕州仪曹,历太府监丞、将作监丞。请祠归,卒年七十余。以文学见知于晁说之、洪炎等人。有《栾城遗言》、《双溪集》。

查看全部作品 →