奉酬介卿惜春之什 蔡戡 宋 屈指骎骎向六旬,每于春事尚关情。病逢时节还虚度,老去光阴只暗惊。剩喜清新诗句好,休辞潋滟酒杯盈。荣枯代谢年年事,怪底莺声诉不平。 拼音 qū zhǐ qīn qīn xiàng liù xún,měi yú chūn shì shàng guān qíng。bìng féng shí jié hái xū dù,lǎo qù guāng yīn zhǐ àn jīng。shèng xǐ qīng xīn shī jù hǎo,xiū cí liàn yàn jiǔ bēi yíng。róng kū dài xiè nián nián shì,guài dǐ yīng shēng sù bù píng。 作者介绍 蔡 蔡戡 宋 · 1141年 - ? 宋兴化军仙游人,字定夫。蔡襄四世孙。以荫补溧阳尉。孝宗乾道二年进士。淳熙初,知随州,疏言兵备。转广东转运判官,请分兵屯田,代输供银,颇有政绩。充淮西总领使,迁知临安府,时值水灾,赈粜灾民。宁宗朝,为广西经略安抚使,擢廉罢贪,境内肃然。开禧初,韩侂胄当国,遂请老,以宝谟阁直学士致仕。有《定斋集》。 查看全部作品 →