同张叔渊顾致尧游金山受之惮于涉险爽约不行因以诗简之

我昔游天都,策足蓬莱山。

风日不到处,意谓非人寰。

一涉势利涂,未免尘埃间。

了知此身累,痛自镌冥顽。

浩然动归志,暂得浮心闲。

金焦胜绝地,自古名东南。

两峰郁相望,宛若双云鬟。

我欲事幽讨,不惮涉险艰。

同行二三子,壮气不可干。

欣然从我游,竟日劳跻攀。

江神亦可人,为我风少悭。

要知仗忠信,可以行百蛮。

阿连有童心,平生怯波澜。

欲去足先涩,未语胆已寒。

谓有性命忧,力勉终辞难。

我行自不恶,尽得奇绝观。

匆匆理回棹,此兴殊未阑。

阿连惊我归,喜气形眉端。

殷勤为我贺,不意能生还。

索酒共一醉,相对俱欢颜。

拼音

wǒ xī yóu tiān dōu,cè zú péng lái shān。

fēng rì bù dào chù,yì wèi fēi rén huán。

yī shè shì lì tú,wèi miǎn chén āi jiān。

le zhī cǐ shēn lèi,tòng zì juān míng wán。

hào rán dòng guī zhì,zàn dé fú xīn xián。

jīn jiāo shèng jué dì,zì gǔ míng dōng nán。

liǎng fēng yù xiāng wàng,wǎn ruò shuāng yún huán。

wǒ yù shì yōu tǎo,bù dàn shè xiǎn jiān。

tóng xíng èr sān zi,zhuàng qì bù kě gàn。

xīn rán cóng wǒ yóu,jìng rì láo jī pān。

jiāng shén yì kě rén,wèi wǒ fēng shǎo qiān。

yào zhī zhàng zhōng xìn,kě yǐ xíng bǎi mán。

ā lián yǒu tóng xīn,píng shēng qiè bō lán。

yù qù zú xiān sè,wèi yǔ dǎn yǐ hán。

wèi yǒu xìng mìng yōu,lì miǎn zhōng cí nán。

wǒ xíng zì bù è,jǐn dé qí jué guān。

cōng cōng lǐ huí zhào,cǐ xīng shū wèi lán。

ā lián jīng wǒ guī,xǐ qì xíng méi duān。

yīn qín wèi wǒ hè,bù yì néng shēng hái。

suǒ jiǔ gòng yī zuì,xiāng duì jù huān yán。

作者介绍

蔡戡

宋 · 1141年 - ?

宋兴化军仙游人,字定夫。蔡襄四世孙。以荫补溧阳尉。孝宗乾道二年进士。淳熙初,知随州,疏言兵备。转广东转运判官,请分兵屯田,代输供银,颇有政绩。充淮西总领使,迁知临安府,时值水灾,赈粜灾民。宁宗朝,为广西经略安抚使,擢廉罢贪,境内肃然。开禧初,韩侂胄当国,遂请老,以宝谟阁直学士致仕。有《定斋集》。

查看全部作品 →