代人挽妻父号道者

里闬推高足善良,不才何幸玷东床。

修容方喜超宾馆,奠雁翻成举酹觞。

晚铎飘声空有恨,酸风吹泪不成行。

诸郎头角多馀庆,褒赠行看为显扬。

拼音

lǐ hàn tuī gāo zú shàn liáng,bù cái hé xìng diàn dōng chuáng。

xiū róng fāng xǐ chāo bīn guǎn,diàn yàn fān chéng jǔ lèi shāng。

wǎn duó piāo shēng kōng yǒu hèn,suān fēng chuī lèi bù chéng xíng。

zhū láng tóu jiǎo duō yú qìng,bāo zèng xíng kàn wèi xiǎn yáng。

作者介绍

李吕

宋 · 1122年 - 1198年

宋邵武军光泽人,字滨老,一字东老,号澹轩。李纯德子。幼学于从父李郁。年四十弃科举,纵览百家,尤留意《通鉴》。孝宗淳熙六年见朱熹,遂为讲学之友。教人循循善诱。学甚富,尤深于《易》。有《周易义说》、《澹轩集》。

查看全部作品 →