和许尉仙田舍野老有可怜之态壁间之什

乞籴民宵征,出粜官夙驾。

艰食间填壑,灾星未退舍。

七闽况多山,厥田惟中下。

年登谷粟贱,逐末贪白话。

一逢岁不稔,大半为饥者。

公私久匮乏,谁欤可资藉。

哀哉南亩农,长年服耕稼。

倾囷了租赋,仅逃吏胥骂。

东作已无粮,贪赊宁论价。

负逋罄产偿,求售忘早夜。

逡巡生计尽,失所安足讶。

尉仙明达人,出语补风化。

咄彼兼并家,敛衽当愧谢。

拼音

qǐ dí mín xiāo zhēng,chū tiào guān sù jià。

jiān shí jiān tián hè,zāi xīng wèi tuì shě。

qī mǐn kuàng duō shān,jué tián wéi zhōng xià。

nián dēng gǔ sù jiàn,zhú mò tān bái huà。

yī féng suì bù rěn,dà bàn wèi jī zhě。

gōng sī jiǔ kuì fá,shuí yú kě zī jí。

āi zāi nán mǔ nóng,zhǎng nián fú gēng jià。

qīng qūn le zū fù,jǐn táo lì xū mà。

dōng zuò yǐ wú liáng,tān shē níng lùn jià。

fù bū qìng chǎn cháng,qiú shòu wàng zǎo yè。

qūn xún shēng jì jǐn,shī suǒ ān zú yà。

wèi xiān míng dá rén,chū yǔ bǔ fēng huà。

duō bǐ jiān bìng jiā,liǎn rèn dāng kuì xiè。

作者介绍

李吕

宋 · 1122年 - 1198年

宋邵武军光泽人,字滨老,一字东老,号澹轩。李纯德子。幼学于从父李郁。年四十弃科举,纵览百家,尤留意《通鉴》。孝宗淳熙六年见朱熹,遂为讲学之友。教人循循善诱。学甚富,尤深于《易》。有《周易义说》、《澹轩集》。

查看全部作品 →