题吴微仲常斋

人心非无常,自为外物禁。

喜怒烈火炽,宠辱铦锋森。

从兹失本然,至理而浮沉。

达人解其会,魔军讵能侵。

盘石可转移,明月犹晴阴。

卓然有所立,此道古与今。

颜渊无终食,孟子不动心。

充君名斋志,前修端可寻。

拼音

rén xīn fēi wú cháng,zì wèi wài wù jìn。

xǐ nù liè huǒ chì,chǒng rǔ xiān fēng sēn。

cóng zī shī běn rán,zhì lǐ ér fú chén。

dá rén jiě qí huì,mó jūn jù néng qīn。

pán shí kě zhuǎn yí,míng yuè yóu qíng yīn。

zhuó rán yǒu suǒ lì,cǐ dào gǔ yǔ jīn。

yán yuān wú zhōng shí,mèng zi bù dòng xīn。

chōng jūn míng zhāi zhì,qián xiū duān kě xún。

作者介绍

李吕

宋 · 1122年 - 1198年

宋邵武军光泽人,字滨老,一字东老,号澹轩。李纯德子。幼学于从父李郁。年四十弃科举,纵览百家,尤留意《通鉴》。孝宗淳熙六年见朱熹,遂为讲学之友。教人循循善诱。学甚富,尤深于《易》。有《周易义说》、《澹轩集》。

查看全部作品 →